Tuyendung.com.vn
Những quy định “bất thành văn” ở công sở
Cập nhật: 3/6/2008 3:26:00 AM
Từ xa xưa, mọi người đã luôn nghe thấy câu nói: “Thánh thượng phạm tội cũng bị xử phạt như dân thường” để minh chứng cho sự công bằng trong xã hội. Ngày nay, ngay chính tại công sở, đôi khi bạn lại không được đối xử một cách công bằng như vậy. Nguyên nhân là ở đâu cũng tồn tại những quy định được gọi với một cái tên “ luật bất thành văn”. Vậy, “luật bất thành văn” ở đây là gì? Chúng ta có nên thực hiện những “luật” mà không bao giờ được công khai, minh bạch trên giấy tờ, văn bản như thế hay không?

Dưới đây là một số gợi ý để các bạn tham khảo.

 

1. Không tồn tại sự công bằng 100% ở công sở.

 

Không một nhân viên nào dám khẳng định tồn tại sự công bằng 100% giữa các nhân viên và giữa nhân viên với lãnh đạo. Điều này sẽ sai số càng lớn khi vị trí công việc của bạn càng cao, lúc này bạn sẽ được ưu tiên hơn rất nhiều so với những nhân viên dưới quyền hoặc những nhân viên mới chân ướt chân ráo bước vào công ty.

 

Quang Minh vừa mới vào làm tại phòng kế hoạch của công ty nhà nước A. Ngoài tiền lương ra, anh không nhận được bất kỳ một khoản đãi ngộ nào khác. Mọi việc đều diễn ra tốt đẹp cho đến khi Quang Minh phát hiện ra cấp trên của mình, cô Thanh Bình được công ty trả số tiền điện thoại hàng tháng thì anh bắt đầu sinh nghi ngờ. Theo quy định của công ty không một nhân viên nào, kể cả giám đốc được công ty trả tiền điện thoại di động, dù cho có những cuộc gọi liên quan đến công việc. Nhưng hàng tháng, Thanh Bình vẫn được ưu ái sử dụng điện thoại di động miễn phí, có tháng số tiền đó cao tới mức chóng mặt.

 

Không cam chịu sự bất công này, Quang Minh đã trực tiếp lên gặp giám đốc để trình bày sự việc như anh đã biết. Sau khi nghe xong câu chuyện, giám đốc nhìn anh với một ánh mắt đầy ngạc nhiên và dò hỏi: “Thật vậy sao? Tôi sẽ cho tìm hiểu việc này”. Nhưng rồi việc “tìm hiểu” của giám đốc đã kéo dài đến 3 tháng. Thanh Bình vẫn nhận được sự ưu ái trên, trong khi các đồng nghiệp khác lại không hề có. Lúc này, Quang Minh đã nói thắc mắc này với đồng nghiệp thân cận thì nhận được câu trả lời: “ Anh bạn, đúng là anh mới vào nên không biết rồi. Thực ra, tiền phí điện thoại đó là của giám đốc chuyên gọi cho bồ nhí đấy. Cô Thanh Bình chẳng qua chỉ đứng tên nhằm tránh sự dò xét của phu nhân giám đốc thôi. Đương nhiên việc này không thể ghi trên quy định và hạch toán trong sổ thu chi được. Chúng tôi chả ai dám thắc mắc, cậu đúng là tự tìm chỗ chết cho mình rồi”.

 

Đúng như đồng nghiệp dự đoán, không lâu sau Quang Minh có quyết định điều động đên công tác tại một cơ quan khác do ….thái độ làm việc không tốt. Lúc này, anh mới chua xót rút ra được bài học: “ Không tồn tại sự công bằng 100 % ở công sở, đặc biệt là đối với nhân viên và giám đốc. Khi chân ướt chân ráo vào một công ty mới, điều đầu tiên là nên tìm hiểu chính là văn hoá và những ‘luật bất thành văn’ của công ty để tránh những trường hợp đáng tiếc như thế này”.

 

2. Không quan hệ tiền nong với đồng nghiệp.

 

Trưởng phòng khách hàng Sunny hôm nay rơi vào môt tình huống dở khóc dở cười. Gần cuối tháng, tiền nhà đã đến kỳ hạn phải trả. Trong khi đó, khoản tiền tiết kiệm của cô đã đưa hết cho người bà con vay để mua nhà, không thể một sớm một chiều mà có thể trả được. Do chưa nghĩ ra cách giải quyết, Sunny nghĩ đến Lily, đồng nghiệp cùng phòng và nói ra hoàn cảnh hiện tại của mình. LiLy rất nhiệt tình nhận lời và đưa Sunny vay đúng khoản tiền như vậy.

 

Nhưng khi đến kỳ trả nợ, Sunny vẫn chưa có khả năng hoàn lại đủ số tiền cho Lily. Lần này cô rất áy náy xin Lily gia hạn thêm ngày trả nợ của mình, và cũng như lần đầu, Lily cũng vui vẻ nhận lời.

 

Nhưng sau ngày xin gia hạn trả nợ đó, khi đến công ty, Sunny đều nhận được ánh mắt đầy dò xét của những đồng nghiệp khác. Có người còn nói bóng nói gió ngay trước mặt cô rằng: “ Trưởng phòng mà phải vay nợ nhân viên”. Lúc này, Sunny mới hiểu nguyên nhân vì sao lại có những câu nói ác miệng như vậy.  Đến ngày hôm sau, Sunny đã vay tiền của một người bạn cũ để trả lại cho Lily, nhưng những cái nhìn và thái độ của mọi người trong công ty không còn thân thiết và tôn trọng cô như trước nữa.

 

Hãy ghi nhớ rằng, đồng nghiệp không phải ai cũng là bạn bè để có thể đem những khó khăn và khúc mắc của mình nhờ họ giải quyết. Đừng nên nói chuyện tiền nong với những đồng nghiệp của mình.

 

3. Tránh nói những điểm yếu của sếp.

 

Tổng giám đốc công ty- chủ tịch hội đồng quản trị Monica hôm nay lần đầu xuống chi nhánh của công ty để điều hành công việc. Đến bữa trưa, mọi người trong chi nhánh công ty đều được mời tham dự bữa cơm với vị nữ tổng giám đốc tài năng này.

 

Cô nhân viên mới đến Linda vào thông báo, bà phó giám đốc chi nhánh sẽ không tham dự được bữa tiệc ngày hôm nay. Khi được tổng giám đốc hỏi lý do có phải do áp lực công việc quá cao nên sức khỏe của phó giám đốc không được tốt,  Linda trả lời một cách thật thà:


- Dạ, không phải vậy đâu. Phó giám đốc năm nay đã ngoài 30 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy chồng, bạn trai cũng không có nên tính khí thất thường thế thôi, chứ không có gì đặc biệt đâu ạh. Ở hoàn cảnh đấy thì ai cũng thế cả.

 

Monica sau khi nghe cô thư ký Linda nói xong bỗng sa sẩm mặt mày. Mọi người lúc đó đều ở trong hoàn cảnh dở khóc dở cười vì chính ngay bà tổng giám đốc cũng là người chưa lập gia đình. Lúc này khi chợt nhận ra mình đã lỡ miệng thì cũng muộn rồi, bà Monica cáo mệt xin phép mọi người về nghỉ ngơi. Hôm sau, cô nhân viên mới nhận được quyết định bị sa thải vì vô phép với tổng giám đốc.

 

4. Không nên phê phán “đồng nghiệp 3C”

 

Ngày nay khi nói đến 3C thì hầu như tất cả mọi người đều nghĩ đến cụm từ “Con ông cháu cha”. Khi có những vị đồng nghiệp như vậy, có bao giờ bạn thẳng thắn phê bình những khuyết điểm của họ hay không?

 

Công việc của quản lý Tiên Đài cả ngày quay như chong chóng. Trong khi đó, cùng làm một phòng ban mà cô Tiểu Chương ngày nào cũng đi muộn về sớm, cả tháng cũng chả thấy cô ta nộp bất kỳ bản báo cáo nào. Rồi cả cô Thanh Tú ở phòng nhân sự nữa, cả ngày cũng chỉ thấy ngồi chơi và buôn chuyện với mấy chị vệ sinh, thỉnh thoảng khi bị nhắc mới uể oải đứng dậy và bắt đầu công việc. Việc như vậy đã lặp đi lặp lại nhiều lần làm Tiên Đài cảm thấy rất khó chịu, thường xuyên nhắc nhở nhưng chả được mấy hôm đâu lại hoàn đấy.

 

Nhiều lần, Tiên Đài cũng đã đưa ý kiến của mình lên ban giám đốc nhằm chỉnh đốn lại thái độ làm việc của hai cô nhân viên kia nhưng dường như mọi người đều có ý cho qua. Rất thắc mắc, đưa câu hỏi này cho người quản lý cũ thì Tiên Đài được nghe lời khuyên: “ Đúng là hai cô đó chả có nghiệp vụ cũng như chuyên môn gì, nhưng đều là con cháu của nhà giám đốc cả đấy. Giám đốc đã đưa hai cô ấy vào công ty thì không ai có thể xem thường họ được. Việc em em cứ làm, kệ họ, không thì những người dỗi dãi như thế nhiều chuyện lắm”.

 

Nhưng rồi, không đợi đến khi Tiên Đài nhận thức được việc làm của mình thì cô đã bị điều động đến công tác tại một bộ phận khác mà không dính dáng gì đến hai cô nhân viên 3C kia nữa. Đương nhiên lương bổng và những ưu đãi tại vị trí mới không thể bằng vị trí cũ được. Tuy nhiên có nhiều người bảo Tiên Đài vẫn còn may mắn vì dù sao cũng không bị thôi việc.

 

Xem ra mối quan hệ ở công sở cũng vô cùng phức tạp, rắc rối nếu bạn không tự tìm hiểu những “quy định bất thành văn” ở nơi đây.  Vậy theo bạn, mọi người có nên tuân thủ những quy định không bao giờ được viết trên giấy tờ, văn bản một cách minh bạch như vậy không? Hãy cho chúng tôi biết ý kiến của bạn về chủ đề này nhé!

Theo xinhuanet.com

Viewed: 950