Khi "bão" vào công sở
Cập nhật:
3/9/2009 11:18:00 AM
Những cơn giận lôi đình, những tiếng quát khiến bao kẻ giật mình, những lời mắng mỏ... của các sếp khi không vừa lòng. Và giới văn phòng gọi đó là khi bão đến.
Bão đến
“Con dở hơi, làm ăn thế này mà cũng ngửi được à”. Vừa nói, ông tổng giám đốc khét tiếng là hit-le vừa ném cả tập tài liệu vào cô nhân viên đang run rẩy, xanh xám mặt mày. Đó là bản báo cáo công việc mà Nga đưa lên giải trình với sếp sau thất bại của cuộc đàm phán với một khách hàng quan trọng. Là một công ty quy mô, khá tiếng tăm nhưng việc sếp mắng mỏ nhân viên với những lời lẽ nặng nề không phải là hiếm. Đó thực sự là những cơn bão khiến không ít nhân viên kinh hồn.
Ở công ty của Hằng, những cơn bão ập đến cũng không kém phần “long trọng”. Hồi mới vào công ty, nghe nói hôm nay có bão, ban đầu Hằng cứ tưởng đó là hiện tượng tự nhiên thông thường thời tiết vẫn dự báo hằng ngày. Nhưng rõ ràng, hôm nào cũng xem thời tiết, Hằng không hề thấy có tin báo về bão. Lâu dần Hằng mới biết, bão ở đây chính là khi tổng giám đốc giận giữ vì sự làm việc chậm trễ của một số trưởng phòng và dẫn đến việc miss deadline (nhỡ thời hạn). Có hôm đi họp trên tổng công ty về, mặt mày trường phòng trông rất hình sự. Chị em trong phòng lấm la lấm lét nhìn nhau, không dám đùa vui như thường ngày. Mọi người chỉ giám rỉ tai nhau: “chắc là trên tổng công ty có bão”. Quả đúng thế thật, buổi chiều, một chị trên tổng công ty xuống làm hợp đồng, cả phòng mới biết sáng nay họp trên tổng công ty, trưởng phòng bị sếp mắng té tát vì đã để lỡ một hợp đồng quan trọng. Và gần như hai, ba hôm kế tiếp, trưởng phòng vẫn căng thẳng.
Ở công ty của Hạnh cũng vậy, bão có thể đến bất cứ lúc nào và đổ ập xuống đầu bất cứ ai làm sai hoặc không hoàn thành nhiệm vụ. Làm trưởng phòng marketing đã 2 năm nay, biết khá rõ tính sếp nhưng Hạnh vẫn chưa mấy quen với những cơn bão. Có lần cuối giờ làm, Hạnh đang định sắp xếp đồ đạc ra về thì sếp đi vào, mặt cau có. Không để Hạnh đợi lâu, sếp lên tiếng luôn: “Em làm trưởng phòng marketing kiểu gì vậy. Kế hoạch marketing cả năm cho một kênh truyền hình mà sơ sài và đơn điệu như vậy được à?. Chị hơi ngạc nhiên đấy, em làm lại và ngày mai gửi cho chị luôn đi. Cả ban giám đốc đang chờ đấy”. Để tập bản thảo lên bàn sếp bỏ ra ngoài. Thế là Hạnh phải ngồi lại công ty làm để hôm sau gửi kịp cho sếp duyệt.
Tuy nhiên, không chỉ có tổng giám đốc nổi giận với các sếp bé mới gọi là bão. Bão còn là khi trưởng phòng nổi giận với nhân viên, trưởng nhóm quát tháo với một vài cô cậu nào đó trong team. nữa. Điều này thì có lẽ Lan rõ hơn ai hết. Mấy lần bị chị trưởng nhóm mắng mỏ, nhiều khi Lan uất đến nghẹn ngào. Nhưng rồi nghĩ lại cũng là lỗi của mình thật. đành rút kinh nghiệm lần sau. Được cái trưởng nhóm cũng là người cởi mở, mắng đấy nhưng cũng lành ngay, không để bụng. Lan cũng không phải là đứa không được việc nên cũng được chị ấy quý. Mắng nhiều lần cũng thành quen, dần dần, Lan cũng không còn khó chịu mỗi khi bị quát nữa. Nhiều khi trưởng nhóm cũng nóng nảy nhưng nói chung đa phần là mắng đúng, rồi hai chị em lại ngồi với nhau định hướng lại, để không phạm phải sai lầm.
Đằng sau “ tâm bão”
Mỗi cơn bão đến với những nguyên do nhất định và khi nó tan rồi cũng để lại những “chiến trường” riêng. Sếp của Thanh vốn nổi tiếng là người hay quát tháo nhân viên trước mặt tất cả mọi người. Cứ không bằng lòng là quát, mà không phải quát khi chỉ có 2 người. Dù là nữ giới nhưng tính sếp nóng như lửa, không để nhân viên kịp giải thích đã cáu giận. Nhiều lần, Thanh cũng ngượng không để đâu cho hết vì bị sếp mắng cả khi đang có khách. Nhiều lần các trưởng phòng góp ý với sếp, nhưng vẫn chứng nào tật nấy. Nên công ty cứ người đến người đi liên tục, thay đổi như chong chóng. Cũng chỉ vì không chịu nổi cái tính nóng nảy của sếp. Thậm chí có lần trước mặt các nhân viên, sếp mắng một vị trường phòng còn khá trẻ: “có thể mà không làm nổi thì thôi việc đi”. Hôm sau biết mình quá lời, sếp lại ngọt nhạt với trưởng phòng nhưng lúc đó đã quá muộn, đơn xin thôi việc đã được gửi đi. Nhưng cũng không vì thế mà sếp đỡ cái thói quát mắng và biệt danh “bà la sát” dành cho vị sếp nữ này ra đời cũng từ những trận bão như vậy.
Cũng chính vì nóng nảy nên dù sếp giỏi, các nhân viên cũng không mấy người nể phục. Thậm chí nhiều nhân viên còn rỉ tai nhau mỗi khi sếp mắng, “bà ấy còn quát cả chồng huống gì bọn mình”. Hoặc có người ác khẩu hơn “không biết lão nào vô phúc lấy phải con mụ la sát này”.
Nhung may mắn hơn vì sếp của cô khá tế nhị. Mọi công việc sếp đều bàn bạc, báo cáo ở phòng họp để các nhân viên khác tập trung làm việc. Vì vậy, khi sếp mắng thường cũng chỉ có vài trưởng phòng với nhau là cùng, ai cũng giống ai, cũng thỉnh thoảng bị sếp mắng nên không đến mức “ngượng chin mặt”. Hơn nữa, dù nóng giận nhưng bao giờ sếp cũng nói rất có lý, có tình chứ không phải cứ vô lý đùng đùng cậy mình là sếp nên muốn gì nói nấy.
Có nhiều cách để thể hiện thái độ không vừa lòng với nhân viên nhưng làm thế nào để họ tâm phục khẩu phục mới là điều khó. Nếu vì mình là sếp mà tự cho mình quyền thích gì nói nấy, muốn quát cứ quát thì không thể có được những nhân viên “ruột”, hết lòng cống hiến cho công ty.
Theo Zing
Viewed:
1445