Trong xã
hội quả cũng ít người được như sếp Chính, ít người có tiền, có quyền mà
lại chỉ biết một người con gái.
Có biết bao nhiêu mối tình giữa sếp và
nhân viên, bao nhiêu cuộc đánh ghen củ các bà vợ sếp với các cô thư kí.
Biết thế đấy nhưng các ông chồng vẫn không cưỡng lại được sức hút của
các cô chân dài và các nàng thì không cưỡng lại được túi tiền của các
sếp đặc biệt là các sếp đẹp trai.
Cũng có biết bao nhiêu vụ các bà vợ phải
mò đến tận công ty để tống cổ các cô nhân viên xinh đẹp ra ngoài và làm
cho các ông chồng của mình được phen bẽ mặt nhưng các sếp lại cứ “chứng
nào tật ấy”.
Ông Lâm, giám đốc một công ty lớn ở Hà
Nội, có vẻ ngoài rất lịch lãm và nghiêm chỉnh. Trong mắt các nhân viên
của công ty, ông là một người mẫu mực và hết lòng vì vợ con. Cuối tuần
nào cũng vậy, ông đều đưa vợ và hai đứa con nhỏ đi ăn ở các nhà hàng và
khách sạn, đưa các con đi chơi và thậm chí dành hết cả ngày chủ nhật để
cho vợ con được thoải mái. Rồi mỗi lần kể về các con, trong mắt ông lại
chứa đựng một niềm tự hào và hãnh diện vô cùng. Ai cũng nghĩ cái gia
đình ấy là niềm hạnh phúc lớn của ông và người chồng như ông là một món
quà vô giá mà vợ ông có được.

Các cô nhân viên trẻ ăn mặc hở
hang khiến sếp khó kìm lòng (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, ông thường xuyên kiếm cớ đi
làm về muộn vào các ngày trong tuần và ở lại công ty. Bởi trong công ty
có một cô nhân viên trẻ đẹp, mới đến. Mọi người nghe đâu đó, cô ấy chính
là em họ của sếp phó. Cũng không ai đoán được mối quan hệ ấy có từ khi
nào nhưng người ta cứ ngờ ngợ khi thấy hai người thường xuyên ở lại làm
muộn, rồi đi liên hoan, tiếp khách và tiệc tùng cùng nhau. Và lần nào đi
cũng là cô nhân viên ấy ngồi trong xe của ông.
Có lẽ ông Lâm đã không cưỡng lại được sự
hở hang của cô gái trẻ. Một phong cách ăn mặc “khác người”, áo ngắn quá
cỡ, cổ rộng và sâu để lộ phần ngực trắng nõn nà. Phải nói là cô ta có
một nước da trắng trẻo, gơi cảm và đôi mắt hết sức quyến rũ với cái đuôi
mắt dài. Lúc nào cũng thấy cô ta ăn diện, son phấn lòe loẹt khi xuất
hiện trước mặt sếp, thậm chí cũng chẳng thèm giữ áo mỗi khi cúi xuống
làm việc gì đó. Thử hỏi, ông sếp nào cưỡng lại được vẻ đẹp ấy? Có mấy ai
từ chối được “miếng ăn” mang đến miệng mình? Sếp thì cứ tha hồ “hưởng
thụ”, còn vợ sếp thì vẫn ngây ngô nghĩ rằng, chồng mình là người tuyệt
vời nhất từ trước tới giờ.
…Nhưng không phải ai cũng bị cám dỗ khi
rơi vào hoàn cảnh ấy như ông Lâm. Chính là một tay giám đốc trẻ. Tuy
không phải là tổng giám đốc của công ty nhưng anh cũng “đứng trên muôn
người và dưới một người”. Với một người trẻ tuổi, đẹp trai và có tiền
như anh thì ắt hẳn anh là niềm mơ ước của biết bao cô gái. Những cô thư
kí của anh, nào là chân dài, nào là xinh đẹp và tài ba đều bị anh “khước
từ” khi có ý “mời chào” anh.
Từ ngày anh lên chức, số đơn đặt hàng
ngày càng nhiều hơn, số giấy tờ cần anh kí cũng ngày càng một nhiều hơn.
Và tất nhiên là số lần gặp gỡ với thư kí cũng tăng lên trong ngày. Liên
là thư kí riêng cho anh Chính đã được hơn một năm nay. Trước đây cô đã
có người yêu nên còn giữ kẽ với Chính. Từ ngày Chính lên sếp và Liên
chia tay người yêu thì Liên tìm mọi cách để gần gũi sếp của mình. Một
ngày không biết cô phải trình anh bao nhiêu giấy tờ và các công văn.
Chính cũng cảm nhận thấy sự khác lạ trong cách ăn mặc và cử chỉ nói năng
của Liên. Cô càng ngày càng “thoáng” hơn. Áo sâu cổ và những bộ váy
ngắn được cô diện thường xuyên. Ấy thế mà trước đây, cô được mệnh danh
là người có phong cách ăn mặc kín đáo nhất.

Sự lôi kéo ấy là thảm họa cho
nhiều người (ảnh minh họa)
Mỗi lần đứng trước mặt sếp Chính, Liên
đều nở một nụ cười rất tươi. Để váy hơi cao hoặc bỏ ngỏ một chiếc cúc
áo. Rồi cũng lại “vô tình”đánh rơi một tờ giấy để có cơ hội cúi xuống
nhặt. Có như thế sếp mới “nhìn thấu đáo” và không bị lộ liễu.
Chính cũng thừa hiểu ý đồ của Liên. Anh
đặc biệt ghét loại con gái lẳng lơ và dễ dãi. Và tất nhiên, Liên không
phải là đối tượng mà anh thích. Nhiều lần anh cảnh cáo về phong cách ăn
mặc của Liên trước toàn thể mọi người cũng như thái độ khiếm nhã của cô
trước mặt anh khiến cô tẽn tò đỏ mặt. Sau những lần ấy, mọi người lại ồ
lên cười và nhìn về phía cô, khiến cô tức tối vô cùng. Câu kéo mãi những
sếp vẫn không thể ngả lòng, Liên cũng đành rút lui. Sau những lần ấy,
Liên đã thay đổi hẳn thái độ và cách ăn mặc. Lời cảnh báo cho Liên cũng
là lời cảnh cáo cho tất cả những nhân viên trong công ty. Chính vì vậy
mà không mấy cô nhân viên trẻ nào dám “ho he” đến sếp.
Trong xã hội quả cũng ít người được như
sếp Chính, ít người có tiền, có quyền mà lại chỉ biết một người con gái.
Chính vì thế, các bà vợ của sếp lúc nào cũng sẵn sàng tinh thần đánh
ghen, sẵn sàng những cuộc chiến mà biết chắc rằng một ngày nào đó mình
sẽ là "chiến binh".