Nhìn đi nhìn lại cả công ty có lẽ không ai “nhỉnh” hơn Thúy về vẻ
đẹp bề ngoài. Thế nên ngoài công việc của một chuyên viên PR, Thúy còn
được sếp lớn, sếp bé trong công ty ưu ái đặc biệt khi đưa cô đi cùng,
lúc thì dự tiệc, khi lại là đi tiếp đối tác.
Vậy nên mỗi ngày đến công ty, Thúy trang điểm đẹp hơn. Tất nhiên mỗi
tháng, ngoài lương cứng, cô còn được hưởng thêm những khoản “ngoài lề”
khác xem như bồi dưỡng cho người đẹp.
Khi Thúy khoe thì cả phòng ồ lên, có người chúc mừng nhưng cũng có người
ghen tỵ với Thúy. Thế nên mỗi lúc nhìn thấy Thúy trang điểm đều có
những ánh mắt khó chịu của những bậc đàn chị đi trước.
Một ngày mới đối với Thúy không phải là bắt tay vào công việc ngay mà
ngồi “make up” thêm chút nữa. Nhưng cô cũng gặp không ít rắc rối vì bị
đồng nghiệp chỉ trích.

Chị em đua nhau làm đẹp chốn
công sở (ảnh minh họa)
Thúy thấy rất mất tự nhiên, nói chuyện
cứ phải gò bó và chỉ cần “hớ” ra một câu là bị “bắt bài” luôn. Nhưng lâu
rồi, cô cũng mặc kệ, ai thích nhìn sao thì nhìn, thích nói sao thì nói.
Còn cô vẫn muốn tôn thêm nét đẹp “trời cho” của mình.
Nhất là trước sự ưu ái của các sếp cứ dồn hết cho Thúy, có người nói ra
nói vào: “Nó thì có gì đẹp lắm đâu chứ”? Người khác lại lộ vẻ khó chịu:
“Đẹp gì mà mặt trát đầy phấn, nhìn giả tạo như manercanh ấy”.
Nhưng rồi không hiểu thế nào mà cánh chị em trong công ty bỗng nhiên
theo chân Thúy đổi mốt. Thế là các gương mặt mộc trước đây đã được chỉnh
sửa khá kỹ càng. Có cô chẳng bao giờ trang điểm, vậy mà lúc này cũng
đua nhau phệt phấn, tô môi. Tự nhiên trong công ty lại có cơn “sốt” làm
đẹp.
Mỗi ngày đến công ty, thay vì nhìn vào cái báo cáo hay cái máy tính, cô
này lại đem gương ra soi, cô kia thì lấy lược ra chải tóc. Lẽ ra những
điều đó trước đây được thu gọn trong WC, nhưng lúc này chị em cứ công
khai, tha hồ phô diễn ngay trong phòng làm việc.
Anh em trong công ty vì thế được một mẻ mát mắt, nóng mặt chỉ vì tổng
hợp mùi nước hoa giữa trời mùa hè nóng nực và cả bộ sưu tập nào quần nào
áo đủ màu sắc của chị em. Cô chưa có chồng thì điệu đà đã đành, chị có
hai con bìu ríu cũng không chịu kém cạnh, ra sức đua nhau làm đẹp.
Tất nhiên, đi đôi với những gương mặt được “tân trang” trong phòng là
những cái lườm nguýt dành cho nhau. Thành ra đang vui vẻ, thân thiết,
mấy chị em còn tỏ thái độ với nhau. Công việc vì thế không còn trôi chảy
như trước mà cứ ùn đống lại một chỗ.
Chị Kim Anh, phó phòng đối ngoại vốn không ưa gì cái việc trang điểm lòe
loẹt, mắt tô vẽ như mắt mèo, lúc nào chị cũng chỉ chuộng gương mặt mộc
giản dị. Ấy vậy mà tự nhiên chị cũng sắm sanh bao nhiêu phấn sáp và “đồ
nghề” trang điểm, mà loại nào cũng sành điệu và đắt đỏ cả.
Đặc trưng công việc của chị cũng phải gặp gỡ nhiều đối tác, tuy ban đầu
làn da được “đệm” hết lớp phấn này đến lớp phấn khác có hơi khó chịu
nhưng sau đó, khi thấy mình đẹp hơn nên chị càng ngạc nhiên và đầu tư
hơn nữa. Người này trầm trồ, thán phục, người kia ngắm nhìn và thế là
hình ảnh nữ nhân viên đã được thay đổi từng ngày một.

Vừa làm việc vừa tranh thủ phệt
phấn, tô môi nào (ảnh minh họa)
Anh em trong công ty cứ hóng hớt trêu
đùa: “Tự nhiên trong công ty mình lại có các manercanh biết đi”. Anh
khác thêm vào: “Đẹp thì có đẹp nhưng mà cứ chành chọe nhau thế này thì
nguy to đấy. Cứ chờ mà xem”.
Một điều không thể phủ nhận là sau khi đua nhau làm đẹp, cô nào cũng
xinh hơn, dễ coi hơn, chị nào cũng “sắc nét” hơn nhiều với má phấn, môi
son. Thế nhưng sự rắc rối và trễ nãi trong công việc đã làm không ít các
cô, các chị trong công ty nản lòng.
Tuy thế hàng ngày, những kiểu tóc mới, những mẫu quần áo thời trang vẫn
được đều đặn chưng diện. Cứ như vậy, chị em đua nhau làm đẹp để lấy lòng
sếp.
Trang phục và vẻ đẹp nơi công sở là một thế mạnh lớn của chị em. Gương
mặt cần được trang điểm khéo léo nhưng có cần thiết hay không khi chị em
chau chuốt để rồi tự nhiên trong công ty lại trở thành nơi “ghênh”
nhau?