Công ty đang trong giai đoạn chuyển đổi, gặp
rất nhiều khó khăn, phải cắt giảm ½ số nhân sự. Người giảm mà số đầu
việc không giảm, mỗi nhân viên phải làm cật lực từ sáng đến tối mới
không lo bị ứ đọng công việc
Sếp ban hành quy định mới: “Những công việc
chính ai cũng phải làm được, để nếu người này nghỉ, hoặc người kia bận,
thì số ít người còn lại phải biết quán xuyến các đầu công việc sao cho
bộ máy công ty luôn chạy tốt”.

Người giảm mà
số đầu việc không giảm, mỗi nhân viên phải làm cật lực từ sáng đến tối
mới không lo bị ứ đọng công việc. (Ảnh minh họa)
Lan là trợ lý nhân sự, nhưng mỗi ngày công
việc của cô bắt đầu bằng việc viết phiếu thu chi, thu tiền hàng, vào sổ,
nhập liệu, rồi quay sang kiểm tra các số liệu, công văn, rồi chăm sóc
khách hàng… Vừa ngơi tay, đã nghe Vân, nhân viên tổng đài xoen xoét nhờ
vả: “”Chị xong chưa? Khâu giúp em mấy quyển sổ với!”, rồi Vân lôi ra
lỉnh kỉnh nào dập lỗ, kim chỉ, giấy má. Vậy là Lan lại hì hục ngồi khâu.
Vừa rời tay khỏi mấy quyển sổ, đã thấy sếp reng reng điện thoại: “Lan
à, em đi Ngân hàng giúp chị nhé!”. Vậy là, Lan lại tong tả lấy xe đi đến
Ngân hàng để giao dịch.
Vân nhăn nhó vì chẳng biết chấm công, lập
bảng lương thế nào, vì Vân vốn chẳng thành thạo Word, Excel. Công việc
chính của Vân chỉ là ngồi trực điện thoại, tư vấn dịch vụ bán hàng và
nghe khách hàng kêu ca, phàn nàn. Nhưng sếp lý luận Vân thường đến sớm
nhất và về muộn nhất, biết ai đi sớm, đi muộn, nên chấm công là hợp lý.
Còn khoản lập bảng lương, sếp bảo buổi trưa tranh thủ vác giấy bút sang
phòng kế toán mà học hỏi, làm mãi cũng phải quen.

Sếp hiểu
những ấm ức của nhân viên, nên hứa hẹn rất nhiều điều...
(Ảnh minh họa)
Cả phòng kế toán chỉ có mình Thúy, vừa là
nhân viên, vừa là trưởng phòng, đầu ra, đầu vào Thúy một mình đảm trách.
Nhưng thời gian này, Thúy sửa nhà, nên cứ vài ngày lại xin nghỉ ở nhà
vì bận. Vớ phải những hôm Thúy nghỉ, có khách hàng đòi nợ, hay quyết
toán, chốt sổ, thì ai cũng cuống quýt cả lên, thôi thì cứ xoành xoạch
điện thoại, Thúy vừa ở nhà quán xuyến công việc, vừa ôm lấy cái điện
thoại “chỉ đạo từ xa”, ai có mặt trên văn phòng thì chia nhau ra mà làm.
Thanh tra kiêm người sửa điện, người dò đặt
ống nước. Trưởng phòng nhân sự kiêm việc xuất kho, kiểm phiếu…

Nhân viên
hàng ngày vẫn “ngậm bồ hòn” làm trăm công nghìn việc không tên, chờ đợi
một cơ hội mới...(Ảnh minh họa)
Mỗi ngày xoay xở với bao công việc lặt vặt,
chẳng đúng chuyên môn, ai nấy đều thấy mệt mỏi và ấm ức. Sếp lại ban
hành ngay những bài hứa hẹn, động viên kịp thời, nào là qua giai đoạn
khó khăn sẽ tăng lương, nào là ai sát cánh cùng công ty vượt qua giai
đoạn này sẽ được ghi nhận, trở thành người quản lý…
Lý thuyết là như vậy, nhưng đợi công ty
chuyển được mình, thay đổi cục diện, cũng là một bài toán chưa có lời
giải. Những nhân viên ít ỏi còn lại, hàng ngày vẫn “ngậm bồ hòn” làm
trăm công nghìn việc không tên, chờ đợi một cơ hội mới, vì bản thân họ
hiểu và thấm thía chân lý: “Kiếm việc thời khủng hoảng kinh tế cũng
chẳng dễ dàng gì, thôi thì có việc mà làm cũng hơn chán vạn mối hiểm họa
thất nghiệp…”.