Thời trang công sở luôn là một đề tài được chị em
quan tâm. Thế nhưng, thay vì chọn những bộ trang phục trẻ trung, lịch
sự thì nhiều chị em lại làm nổi mình với những bộ đồ "không giống ai" để
chứng tỏ "đẳng cấp" sành điệu.
Cô nàng thời trang
- Ôi!
Cô nàng thời trang đến rồi!
Tiếng
reo to của anh Hoàng khiến cả phòng đang làm việc đều phải ngẩng lên
nhìn. Hôm nay Thảo Vy – nhân viên của một Công ty xây dựng diện một bộ
váy mới rất ‘bắt mắt” cánh mày râu: áo xẻ phía bờ vai, cổ khoét khá sâu,
ôm sát người.
Thảo Vy
khá xinh xắn, trắng trẻo và có thân hình cân vào diện “chuẩn”. Gia đình
cô thuộc diện khá giả, lương mới đi làm hơn một năm của cô chỉ đủ mua
sắm quần áo, tiền xăng xe đôi khi Thảo Vy còn phải xin bố mẹ. Cô không
ít lần hồn nhiên kể:
Đến công sở với bộ đồ khá... thời trang
- Lương
đi làm của em chỉ đủ may bài bộ váy thôi, kệ! mình “ăn chơi không sợ
mưa rơi” chị nhỉ?
Phải
công nhận là Thảo Vy mặc bộ cánh nào cũng đẹp,
cũng dễ làm “hư mắt” đàn ông, nhất là đối với một Công ty xây dựng vốn
nhiều cánh mày râu như chỗ cô đang làm.
Nàng
luôn là đề tài để các anh chàng chưa vợ cũng như đã có vợ bình phẩm:
- Hôm
nay em mặc bộ này đẹp hết chỗ nói.
Tuy
nhiên, chú trưởng phòng đã có tuổi thì không ưa phong cách của cô lắm.
Bằng chứng là mỗi lần thấy mọi người xuýt xoa khen cô mặc đẹp, trưởng
phòng chỉ nhíu mày, khẽ lắc đầu.
Đi kèm
với những bộ cánh đẹp mắt là Thảo Vy lại phải “đầu tư” mua một đôi dép,
giầy sao cho “cân xứng”, cách trang điểm cũng phải phù hợp với mầu sắc
quần áo. Các anh thanh niên trong phòng thường đùa:
- Em
đến phòng thì phòng mới “sinh động” lên được, còn mấy bà chị “cao niên”
ăn mặc kém xa.
Thảo Vy
rất tự hào với biệt danh “cô nàng thời trang” mà mọi người trong Công
ty cô thường gọi. Cô mặc ngày càng đa dạng về mẫu mốt để cho “ai đi qua
cũng phải ngước nhìn”.
Mỗi ngày một phong cách
Công
tác ở một Uỷ ban Nhân dân phường, hàng ngày Trang phải tiếp xúc với rất
nhiều người. Để cho mình “đẹp hơn trong mắt mọi người” Trang phải ra sức
“đầu tư” về trang phục. Cô thường chê mấy chị đồng nghiệp trong phòng
là ăn mặc lạc hậu, quá giản dị so với thời đại. Bù lại, mọi người hầu
như không thấy cô mặc trùng lặp quần áo trong… một tháng. Hôm nay cô mặc
quần bò áo phông, mai lại váy, ngày kia lại sơ mi đóng thùng v.v…khiến
cả phòng cứ phải “lác mắt” nhìn.
Trang
có thói quen là: Không mặc lại quần áo, trừ trường hợp “bất đắc dĩ”, nên
mỗi ngày cô mặc 1 bộ là chuyện đương nhiên.
Thậm
chí, có những lúc “bí” tiền mua sắm quần áo, Trang phải ‘cắt xén” một số
khoản chi tiêu trong gia đình để thoả niềm đam mê mua sắm thời trang
của mình.
- Mình
phải đầu tư cho bản thân, không chồng lại chê xấu để đi với “em út” à?
Trang thường viện cớ như vậy.
Chỗ làm
của Trang mọi người đa số ăn mặc khá kín đáo và giản dị, riêng cô lại
muốn “nổi bật” qua phong cách ăn mặc. Mỗi lần cơ quan có hội họp là
Trang lại phải tìm tòi cho được một bộ cánh thật đẹp, thật lạ, không
“đụng hàng” để trưng diện. Quần áo của cô có đủ loại: hàng cao cấp, hàng
chợ, hàng may sẵn xịn, hàng may thợ “rẻ như bèo”. Có những bộ cánh của
cô tuy rất đẹp nhưng lại không hợp với cơ quan nơi cô làm việc, khiến
không ít đồng nghiệp “ác cảm” với cô chỉ vì cách ăn mặc.
Không
chỉ có vậy,thời gian làm việc được cô tranh thủ lên mạng tìm tòi những
mẫu thời trang mới nhất, chỗ nào bán quần áo đẹp và rẻ v.v…nên cô bị sếp
“soi” là chuyện đương nhiên.
Mùa hè
đã vậy, mùa đông trang phục của cô cũng được thay đổi thường xuyên.
Nhiều người khen cô sướng: Lấy chồng nhà cửa đàng hoàng, lại ở cùng bố
mẹ chồng nên con cái giao phó cho ông bà hết, cô rảnh tay đi shopping
mỗi giờ tan sở.
Có nên “đầu tư” quá mức?
Vẫn
biết rằng với chị em phụ nữ, chuyện chăm chút cho dáng vẻ bề ngoài là
rất cần thiết, đặc biệt là với trang phục mặc đi làm. Nhưng bạn đừng để
chỉ vì chuyện mặc của mình mà ảnh hưởng đến chất lượng công việc cũng
như tình cảm gia đình.
Thảo Vy
trong câu chuyện trên chẳng hiểu tại sao cô xinh đẹp, thời trang là vậy
mà đi làm hơn một năm rồi mà chẳng có anh chàng tử tế nào “xin chết”.
Thì ra các anh đều sợ tốc độ mua sắm, may mặc của cô nên chỉ tán tỉnh
chơi thôi chứ không dám “rước nàng về dinh”. Cõ lẽ, Thảo Vy phải đợi chờ
một “đại gia” mới có thể đáp ứng nhu cầu về thời trang của cô. Chưa
hết, hơn một năm đi làm, cô chỉ chú trọng vào thời trang chứ không trau
dồi về chuyên môn nghiệp vụ nên vẫn chỉ là nhân viên “lẹt đẹt” để sai
vặt ở phòng.
Còn bố
mẹ chồng chị Trang là những người già đã về hưu, lại chi tiêu khá tiết
kiệm, nên khi thấy con dâu “nay mốt này, mai mốt nọ” thì cũng không khỏi
ca thán khiến gia đình đôi lúc có những va chạm.
Chồng Trang thường đi công tác xa nhà, lại không mấy để ý đến chuyện ăn
mặc của vợ nên khi thấy mẹ “đánh tiếng” về chuyện ăn
mặc của chị, khiến anh bực bội và cho rằng chị
“hư hỏng” nên mới chưng diện như thế.
Chị em
phụ nữ muốn “đẹp hơn trong mắt mọi người” không nhất thiết phải đầu tư
quá nhiều vào trang phục, mà hãy sắm một vài bộ thật phù hợp với chốn
công sở: lịch sự, nhã nhặn. Hãy tự tạo cho mình một “gu” ăn mặc vừa
không lỗi thời, vừa đảm bảo sự tinh tế mà lại không “hao tiền tốn của”!