
Đặt ra những kỳ vọng phi thực tế, cho rằng mình không cần đến sự giúp đỡ của người khác, mất cân bằng giữa cuộc sống và công việc… là một vài trong số những nguyên nhân khiến sự nghiệp của bạn mãi chẳng thể khá hơn.
|

Đôi khi, bạn tin rằng mình là người đúng, còn sếp là người sai. Việc khó nhất trong những tình huống như thế là lên tiếng nói ra sự trái ngược quan điểm giữa bạn với sếp mà vẫn giữ được công việc mà bạn đang có.
|

Học theo lối ăn mặc “thảm họa”, giữ một không gian làm việc “vô tổ chức”, nói xấu đồng nghiệp…là những việc không nên nếu bạn muốn gây ấn tượng tốt nơi công sở.
|

“Tôi không thể chịu đựng nổi vị sếp hiện tại”, “Các ông sẽ trả tôi bao nhiêu?”, “Tôi không biết nhiều lắm về công ty”…
|

Ngồi 5 năm tại ghế Trưởng phòng Nhân sự của một công ty bán lẻ đồ điện tử, chị Mai khá bức xúc về tình trạng nhảy việc của nhân viên trẻ, nhân viên mới ra trường.
|

Thực tế cho thấy những kỹ năng và nghệ thuật cần thiết để lãnh đạo tổ chức của bạn đi theo đúng hướng có thể chỉ rất đơn giản, và bất kỳ ai cũng có thể học hỏi, phát triển nếu có quyết tâm
|

Những lời nhà quản lý nói ra có một trọng lượng lớn đối với cấp dưới, và những phát ngôn sai lầm của sếp có thể hủy hoại tinh thần và động lực làm việc của nhân viên. Tuy nhiên, nhiều câu nói sai lầm đã trở thành “câu cửa miệng” của các sếp tồi.
|

Một khi các công ty thắt chặt nhân sự, đương nhiên, lượng công việc đổ lên đầu mỗi người sẽ tăng lên. Thế nhưng, mọi cái đều phải có giới hạn, đừng tự biến mình thành một kẻ làm việc không công chỉ vì sợ thất nghiệp.
|

Căng thẳng trong công việc thường là do sự va chạm của các cá nhân; và các xung đột trong công việc có thể dẫn tới việc biến công sở trở thành hố của các thảm họa.
|

Bạn đang làm việc rất có hiệu quả. Sếp rất hài lòng và muốn tăng hiệu quả công việc lên nữa. Thế là một ban bệ hoành tráng được thành lập để giám sát… Trái với mong đợi của sếp, chi phí kinh doanh ngày càng tăng còn hiệu quả ngày càng tuột dốc. Sau khi xem xét lại mọi việc thì ai sẽ là người ra đi đầu tiên. Cùng xem câu chuyện sau nhé…
|