Trong cùng nơi làm việc nghi có ai đó “cặp bồ”, dư luận ồn ào rồi chìm xuống như đá ném ao bèo vì “đó là chuyện của họ”.
Nhiều người đã có gia
đình nhưng vẫn muốn tìm một “mảnh trời riêng”, mục đích các cuộc tình
rất khác nhau: Dịu bớt áp lực công việc, cần “liên danh” với nhau trong
những phi vụ làm ăn, trục lợi cá nhân hoặc thích cảm giác lạ…
 |
| Tình công sở: Ai cũng có lúc.... |
Mới
chơi được vài séc tennis, Dũng nói với tôi: “Tớ phải về sớm trông con
vì vợ tối nay đi trực cơ quan”. Tôi khen hắn dạo này tu chí, thời sinh
viên hắn nổi tiếng sống buông thả và cứ “vui đâu chầu đấy”. Bẵng đi một
thời gian, Dũng không đến sân, điện thoại gọi, hắn cũng chỉ nói chung
chung là bận, tôi gặng hỏi thì hắn nổi cáu: “Ông hỏi gì nhiều thế, tôi
không thích nữa”.
Linh cảm thấy điều gì đó
không lành, tôi đến nhà hắn và không tin ở mắt mình khi nhìn thấy thằng
bạn vốn “lười như hủi” đang ầu ơ… bế cậu con gần 2 tuổi. Tôi hỏi: “Hà
đâu mà ông bế con?”. Dũng vào lấy chai rượu rồi nói: “Ông đã đến thì
tôi giấu cũng không được.
Cô ấy về nhà ngoại rồi,
tôi đuổi đấy. Đau hơn hoạn ông ạ”. Hắn đổi giọng bực tức: “Nó cặp với
thằng trưởng phòng, chính cái thằng mà tôi hay mời đến nhà uống rượu
mới nhục chứ. Thấy nó nâng đỡ vợ mình tôi đã hơi nghi nhưng vợ tôi bảo
“ông ấy giúp em là vì tiền đấy”. Lần nào đến nhà tôi, nó cũng đưa vợ
theo, thấy nó chiều vợ nên tôi mất cảnh giác”.
Hà - vợ Dũng tuy không
xinh nhưng có làn da trắng hồng và ánh mắt lúng liếng lắm. Từ ngày sinh
con Hà có vẻ xinh ra, bạn bè trêu: “Có vợ như ông mất lúc nào không
biết”, Dũng không tức mà còn cười hềnh hệch, xem ra khoái chí lắm. Hà
làm thiết kế mẫu cho một Cty may khá nổi tiếng, thỉnh thoảng cô phải
làm đêm vì “có nhiều đơn đặt hàng”. Sau mỗi hôm trực đêm về, Hà ngủ đến
gần trưa, Dũng phàn nàn thì bị vợ hờn dỗi: “Anh không thông cảm cho vợ
gì cả, em đi làm đêm hôm là vì ai chứ?”.
Một hôm Hà đi trực đêm,
gần 2 giờ sáng thì chuông điện thoại nhà Dũng reo như cháy đồi, Dũng
nhấc máy thì nghe tiếng quát ầm ầm: “Ông Dũng ơi là ông Dũng, ông đến
đây mà xem, con vợ ông với thằng chồng tôi đang hú hí ở đây này. Ông
ngủ cho lắm vào… ông đến ngay”. Dũng như người mất hồn lao đến cơ quan
vợ, thấy Dũng, người bảo vệ an ủi: “Ông vào đi, nhưng phải bình tĩnh
đấy”.
Dũng mềm oặt trước thực tế quá phũ phàng. Thì ra, cả hai đều sắp đặt buổi trực cùng nhau để "trao đổi tình cảm tại công sở"
Hà qua được mặt Dũng nhưng tay trưởng phòng kế hoạch thì bị vợ bắt
thóp, thấy có dấu hiệu khả nghi nên bà vợ đã theo dõi bắt quả tang sau
vài lần vồ hụt. Về đến nhà, Hà nói: Em xin lỗi, anh chấp nhận hay không
thì tuỳ, nhưng anh cũng cần xem lại bản thân, cả tháng anh rượu bia bét
nhè, “gần” vợ được một lần như thế có cũng như không?
Hơn nữa, số tiền hơn
chục triệu đồng hàng tháng em mang về cũng một phần nhờ ông ấy tạo điều
kiện đấy”. Dũng chết lặng. Hắn nói: “Dù biết vợ tôi nói có ý đúng nhưng
tôi đã bị tổn thương nên sau đó chúng tôi ly thân”.
Trong một bữa tiệc mừng
sinh nhật cô em họ, tôi gặp Hằng làm văn phòng ở một Cty, nói chuyện
rất có duyên, hài hước và thông minh. Mới gặp lần đầu mà chúng tôi cảm
giác như đã quen từ lâu nên nói đủ thứ chuyện. Em tôi nháy mắt: “Hơi bị
được đấy, chị ấy cũng đang cô đơn”. Tôi cười và mắng: “Cô cứ đùa vớ
vẩn” nhưng trong lòng lại thấy một thứ tình cảm rất khó tả, xốn xang
như thuở 18…
Khi biết Hằng đã có
chồng, tôi thoáng buồn nhưng khi nàng nói “sắp ly hôn” tôi lại tràn trề
hy vọng . Mới gần 21 giờ Hằng đã đứng dậy: “Em phải về đây, lão chồng
em ghen lắm, sắp ly hôn mà lão vẫn thế, hẹn anh lúc khác uống cà phê
nhé”. Gặp nhau đến lần thứ ba thì tôi cũng đủ can đảm cầm tay Hằng,
Hằng nói: “Thật lòng em cũng mến anh, nhưng em đã có chồng, nếu anh
thích em thì phải thực hiện một số điều, anh làm được không”.
Khi tôi đồng ý, nàng bắt
tôi học một loạt các qui ước: “Không được gọi điện thoại lại khi em đã
từ chối cuộc gọi”, nếu bắt máy thì phải xưng hô là “mày tao” và “qui
ước anh tên Yến nhé”, em chỉ dành cho anh được buổi trưa thôi… Nàng ghé
tai tôi: “Cấm cắn đấy, lão chồng em soi kỹ lắm. Sao mặt cứ nghệt ra thế, tình công sở mà anh, lúc gặp là người yêu, ra khỏi nhà nghỉ là người xa lạ, khi em được giải phóng sẽ khác”.
Lúc đầu hào hứng bao
nhiêu nay gần được “sở hữu” Hằng tôi thấy buồn bấy nhiêu. Tôi đã gần ở
cái tuổi “đầu 4” (nhưng vẫn độc thân), mà vẫn thấy sợ những thoả thuận
không giống ai của Hằng, nên chỉ ậm ừ, sau lần gặp ấy tôi luôn kiếm cớ
bận mỗi khi Hằng “triệu tập”.
Mỗi lúc “gần gũi” chồng
Thu Cúc lại nhớ đến Tuân – người tình mới. Hai người quen nhau chưa lâu
nhưng ngay lần họp Tổng Cty đầu tiên (hai người cùng Tổng Cty nhưng ở 2
Cty khác nhau), khi Tuân chuyển từ nơi khác đến Cúc đã “chấm” người đàn
ông lịch lãm này.
Tuân đẹp trai và lạnh
lùng như nhân vật trong quảng cáo dầu gội XMen, chàng cũng phát tín
hiệu đồng tình khi Cúc nhờ lấy hộ ly nước và nháy mắt cảm ơn. Mối tình
của hai người được liệt vào dạng “sét đánh” vì ngay sau đó vài ngày nơi
gặp gỡ của họ đã là những nhà nghỉ yên tĩnh trong phố nhỏ. Họ yêu say
đắm như lần đầu được yêu, họ tranh thủ gặp nhau bất cứ lúc nào có thể,
giờ nghỉ trưa, khi chạy ra khỏi công sở làm việc gì đó...
Cúc thoả thuận: “Chúng
ta đều có gia đình rồi, nếu lúc muốn gặp em, anh điện thoại lúc nào
cũng được nhưng phải nhớ chỉ 2 hồi chuông là cúp máy, em sẽ a lô lại
ngay nếu có thể”. Cúc không lưu tên Tuân trong điện thoại nên những lúc
gần chồng mà người tình điện thoại đến, nàng đều nói tỉnh bơ: “Không
biết thằng điên nào cứ nháy vào máy em”.
Có khi nhớ Tuân quá, đến
bữa cơm chiều Cúc vờ đau bụng không ăn, khi chồng đã ăn no cô lại giả
đò rủ chồng ra đầu phố ăn cháo. Câu trả lời của chồng Cúc được lập
trình sẵn: “Anh no rồi, em đi một mình nhé”. Chỉ chờ có thế, trong bộ
quần áo mặc ở nhà, Cúc ra đầu đường, mất 5 ngàn xe ôm, thêm 5 phút là
đã nằm trong vòng tay người yêu (Tuân nhận được tin nhắn đã đến chờ ở
gần đó).
Từ khi yêu Tuân, Cúc
chẳng còn cảm giác với chồng trong chuyện chăn gối, lúc chồng âu yếm,
cô đều phải cố tưởng tượng mình đang ở bên Tuân… Sau vài tháng, Cúc chủ
động ly dị chồng, nhưng bến bờ tình yêu thì cô không đến được vì Tuân
đã đi theo tiếng gọi của tình yêu mới…
Ở phố tôi còn chưa ai
quên câu chuyện của vợ chồng Nga- Cường. Ai cũng khen vợ chồng họ hạnh
phúc và mẫu mực, họ đều làm việc ở một Cty cổ phần, chẳng ai thấy vợ
chồng họ cãi nhau bao giờ. Bỗng đâu họ đột ngột đưa nhau ra toà ly dị,
hoà giải kiểu gì cũng không được, câu chuyện về họ, một gia đình kiểu
mẫu tan vỡ đã khiến không ít người ngỡ ngàng.
Bức màn bí mật mãi sau
này mới được một nhân viên thuộc quyền Nga tiết lộ (nhân viên này kém
Nga 4 tuổi và cũng là bồ Nga), hắn nói: “Trưa hôm đó tao với sếp vào
nhà nghỉ trên đường Láng, khi ra đến hành lang để về thì gặp ngay ông
Cường, chồng bà ấy đi cùng một cô bồ rất trẻ cũng vừa ở phòng đối diện
đi ra.
Tất cả đều sững lại, trừ
bồ ông Cường là không biết, ông Cường mắt đỏ sọc không nói câu nào, đưa
bồ xuống trước, bà Nga thì suýt ngất (vì phát hiện ra chồng có bồ chứ
không phải ngược lại) mãi mới xuống lấy được xe. Hạnh phúc của vợ chồng
họ chỉ là giả tạo. Lạ là, bà Nga từng khóc rất nhiều khi biết chồng có
bồ, chưa bao giờ ân hận, áy náy là mình cũng có bồ.
Hiểm hoạ
Ngồi
trước mặt tôi là Thuỷ, cô bạn cùng học phổ thông. Thuỷ đã ly dị, nuôi
con trai 9 tuổi. Đã ly hôn 5 năm nhưng mỗi khi nhắc về gia đình là đôi
vai gầy của Thuỷ lại rung lên, nức nở: “Tôi có tội với chồng, với con,
nếu như ngày ấy…”. “Ngày ấy” cô có một gia đình hạnh phúc, hai vợ chồng
đều làm nhà nước, thu nhập vào loại dư dả.
Không hiểu “ma xui quỉ
khiến” thế nào, Thuỷ phải lòng một người đàn ông kém chồng mình mọi
mặt, trừ tài khéo nói. Hai người gặp nhau trên sân Tennis một tuần hai
lần, mỗi khi Tráng (tên bồ Thuỷ) khen: “Anh chưa nhìn thấy ai có dáng
thể thao đẹp như em” hoặc: “Gái 18 nhìn thấy cơ thể em cũng mất điện”
là cô lại có cảm giác lâng lâng vốn rất hiếm ở tuổi gần 40. Sau này
Thuỷ cũng không lý giải được mình đã yêu Tráng vì lẽ gì, thỉnh thoảng
cô bỏ công sở một hai giờ để đi gặp Tráng. Vốn không khéo che đậy nên
cuộc tình của họ chưa đầy 2 tháng đã bị lộ tẩy, chồng Thuỷ đã đọc được
những dòng tin nhắn yêu đương sướt mướt trong điện thoại của vợ. Dù
Thuỷ cố níu kéo, cuộc sống vợ chồng vẫn đổ vỡ, Thuỷ nói: “Đã ngần ấy
năm, tôi không thể yêu ai được nữa, chuyện như mới ngày hôm qua…”.
Khi cuộc sống không còn những nỗi lo “cơm áo gạo tiền”, con người quan tâm đến đời sống tinh thần nhiều hơn, cuộc tình nơi làm việc" đã nhiều đến mức đáng báo động. Phụ nữ thời xưa bị ràng buộc chặt chẽ
bởi lễ giáo, nay đã bình đẳng và tham gia công tác xã hội nhiều hơn,
rất nhiều người trong số đó đã tiếp thu lối sống quá hiện đại.
Chuyện cặp bồ đa số là
kín đáo nhưng với một số phụ nữ đã công khai, bất chấp dư luận như để
khẳng định “đẳng cấp” và “cái tôi” của mình. Nhung, một phụ nữ hiện
đại, từng có 10 năm làm việc tại nước ngoài lập luận: “Không phải tất
cả các cuộc tình “đồng nghiệp” đều đáng trách, có những cuộc tình mang
ý nghĩa tích cực. Khi cuộc sống gia đình bị dạn vỡ, “tình ngoài” có thể
làm cho người phụ nữ nhường nhịn hơn vì họ thấy mình có lỗi. Điều quan
trọng nhất là khi “cặp”, hai người đừng can thiệp sâu vào cuộc sống
riêng của nhau”.
Một số phụ nữ sau một
thời gian lấy chồng đã cảm thấy hụt hẫng vì không còn được chiều chuộng
như thời trẻ nên đã chủ động đi tìm sự “dịu ngọt” bên ngoài. Với những
phụ nữ, cơ hội để “cặp bồ” trở lên rất dễ dàng, họ có đủ lý do “công
tác” để đi gặp người tình. Đa số những cuộc tình "nơi làm việc" đều sớm tan như bong bóng xà phòng. Không ít những trận đánh ghen kinh
hoàng, những đổ vỡ gia đình, những hận thù dẫn đến làm hại nhau có
nguồn gốc từ những mối tình “công sở”…
Trước khi chia tay, Thuỷ
nói: “Khi tôi khôn thì đã muộn, phụ nữ chúng tôi “yêu bằng tai” nên
thường không tỉnh táo. Nơi rất nhiều những chàng “họ sở”, họ thề non
hẹn biển là vì thích “cái mới”. Họ làm mọi thứ để có được mình rồi cũng
làm mọi thứ để bỏ được mình khi đã thoả mãn… Những cuộc tình "Ngoài vợ-ngoài chồng" có thể vui một chút nhưng cũng có thể sẽ buồn suốt đời”.