Gặp là 'nổ'
Sinh năm 1980, quê ở Hải Dương, Hải khá có tiếng trong giới kinh doanh trẻ với vai trò của một marketing cho các công ty truyền thông và phần mềm. Tuy nhiên, thời gian gần đây, người ta lại thấy anh tất bật với cương vị chủ tịch hội đồng quản trị của một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ phần mềm kế toán, nhân sự.
Gặp ai, anh cũng kéo lên bằng được văn phòng của mình ở khu chung cư cao cấp trên đường Láng Hạ rồi giới thiệu: ‘Đây, toàn bộ máy móc này đều do mình sắm cho anh em. Từ tiền thuê nhà đến trang thiết bị cũng gần tỷ’.
Thậm chí, Hải còn đưa bố mẹ, người thân ở quê, bạn bè đến cơ ngơi của mình để giới thiệu cái sự ‘hoành tráng’ của công ty. Cứ như một hội thảo, Hải trình bày cả slideshow về những cử nhân từng du học và 90% tốt nghiệp đại học của nhân viên, về những dự án đã và sắp triển khai.
Hè vừa rồi, gặp đồng nghiệp cũ, Hải kể mình đang theo những dự án tầm tiền tỷ của tổng công ty này, tập đoàn kia, sắp tới, nhân viên của anh sẽ đi du lịch nước ngoài chứ chẳng cần phải đi trong nước. Rồi ngoài việc trả lương cao gần gấp đôi các công ty nhỏ khác, Hải còn sắm cả xe máy cho nhân viên đi làm….
Minh thì khác, sinh năm 1985, trai Hà Nội, con nhà danh giá. Thấy bạn bè đứa làm trưởng phòng, đứa quản lý, năm 2007, Minh cũng máu lên rủ mấy cậu bạn lập hẳn một công ty kinh doanh giải trí trực tuyến.
Thuê một tòa nhà 4 tầng ở Đê La Thành, tuyển gần 15 người về làm. Cũng như Hải, Minh sắm sửa máy móc, bàn ghế từ giám đốc đến nhân viên đều mới toanh, bóng loáng, ai đến cũng phải ‘choáng’ vì nó quá sang trọng.
Thời gian đầu nhà chưa mua ô tô, Minh toàn đi làm và gặp đối tác bằng taxi. Mới đây, ông bố tậu một chiếc ô tô nhưng ít dùng, thế là mỗi ngày Minh quần áo là lượt lên xuống xe. Ai gặp cũng choáng vì trẻ thế mà đã có công ty với ô tô riêng rồi.
Mỗi tuần, Minh cùng cả văn phòng đi thác loạn khi thì Sầm Sơn, khi thì Đồ Sơn. Gặp ai, Minh cũng hồ hởi: ‘Vận may, công ty làm ăn tốt nên tội gì không cho anh em chơi’.
Đằng sau những 'tràng pháo nổ'
Người ngoài thì tấm tắc Hải là ông này giỏi, trẻ thế, chả có mấy vốn mà xây dựng được cái công ty ‘hoành tráng’. Nhưng, chỉ có những nhân viên dưới trướng của Hải mới nắm rõ lòng bàn tay cái sự hoành tráng của ông chủ mình. Mai-nhân viên thiết kể của Hải kể:
“Anh em chơi với nhau lâu, rồi anh ấy bảo lập công ty và mời về làm với mức lương cũng tốt. Lại nghe anh ấy kể tên các đối tác có vẻ cũng ‘cá kiếm’ nên em về luôn. Nhưng làm được một tháng, đến kỳ nhận lương thì được thông báo là ‘chưa lấy được tiền nên hoãn tháng sau’, cứ thế tháng sau lại ‘công ty đang khó khăn mong mọi người thông cảm’.
Chỗ quen biết, mình không muốn mang tiếng là người ta gặp khó mà mình lại bỏ đi nên đành chấp nhận sống cảnh không lương 4 tháng, cuối cùng thì cũng dứt ra được’.
Cũng như Mai, không ít người choáng ngợp trước cơ ngơi và những lời hoa mỹ của Hải về doanh số đã đồng ý bỏ công việc cũ để đến làm việc cho anh. Tuy nhiên, chỉ một vài tháng là sự thật lộ ra.
Ngoài việc nợ lương toàn bộ gần 20 nhân viên từ đầu năm đến nay, Hải còn phải bán nhà ở quê và vay mượn tiền của anh chị mình để dồn vào công ty. Xe máy thì 2 chiếc mua ở chợ xe, mỗi cái 3 triệu cho nhân viên kinh doanh đi. Doanh số to đấy nhưng tất cả chỉ là trên giấy tờ, chẳng biết bao giờ mới lấy được từ khách hàng.
Thế là, nhân viên ở lại thì ức chế vì không làm được việc, còn ai bức bối thì bỏ ra đi. Ông chủ trẻ dù chạy bạc mặt kiếm ăn từng bữa trưa cho nhân viên nhưng vẫn luôn luôn tự hào rằng: ‘Doanh số tốt và văn phòng thì hiện đại lắm, nhân viên lại đoàn kết, công ty anh nay mai cứ gọi là thành công rực rỡ’.
Với Hải, dù anh có nổ thì người ta vẫn thấy anh tất bật với đối tác, còn Minh thì chỉ thấy cậu khoác lác về thói ăn chơi của mình. Chuyện làm ăn Minh giao hết cho cấp dưới, từ chiến lược kinh doanh cho đến nhân sự, còn chuyện nhậu ở đâu, số điện thoại của em ‘cave cao cấp nào’, mua bút MontBlanc bao nhiêu tiền…
Mang được một cái hợp đồng khoảng 20 triệu về, kế toán lẫn thủ quỹ công ty Hải mừng khôn xiết. Thế nhưng, kiểm tra lại mới ‘choáng’ khi khoản chi của ‘vụ’ này chiếm 2/3 doanh số. Số còn lại thì phải mấy tháng nữa mới lấy được từ khách hàng.
Có nhân viên cũ của Minh bĩu môi: ‘Thằng đó làm ăn cái gì, toàn về nhà phá két mẹ mang đến cho nhân viên tiêu xài. Làm với nó thì chỉ có ăn chơi đàn đúm là giỏi chứ chẳng học hỏi được gì đâu, tương lai thì chả biết lúc nào phá sản’.
Chỉ vì những ‘ba hoa’ của các sếp trẻ mà không ít người đã bị ăn ‘bánh vẽ’, cứ bỏ công việc hiện tại rồi lao đầu vào đó làm để rồi khó mà dứt ra do vấn đề tình cảm. Và không ít bố mẹ đang bị con mình mang hết sản nghiệp vào thú chơi bời của mình.
Trong khi đó, ra ngoài, với những lời nói ‘vô tiền khoáng hậu’ một số sếp trẻ vẫn khiến người khác phải trầm trồ khâm phục.