Hào hứng đi vào, phòng khép kín cửa, có 3 bà chị kế toán ngồi đối diện, chị nào cũng niềm nở. Nhận tiền, cậu chào xong và đi thẳng. Một chị gọi giật lại và hỏi giọng có vẻ ngạc nhiên: Em này, em mới vào nhỉ? Thế em có còn tiền gì cần thanh toán không? Tuấn ngơ ngác lắc đầu.
Có những bạn trẻ vào công sở, ngay lập tức bị những thứ “lề thói” cũ kỹ đã “lên men” ở đây làm họ lao đao và dễ ngã quỵ…
Đồng tiền đi liền… cái lộc
Tuấn Huy, một nhân viên phòng nghiên cứu thị trường vừa vào làm tại một công sở nhà nước. Nghe điện thoại của chị Lan phòng kế toán gọi lên nhận lương thưởng quý của cơ quan. Chả là cơ quan hay có đợt giải ngân cho nhân viên kiểu dạng lương tháng thứ 13 ở một số doanh nghiệp nhà nước khác.
Hào hứng đi vào, phòng khép kín cửa, có 3 bà chị kế toán ngồi đối diện, chị nào cũng niềm nở. Nhận tiền, cậu chào xong và đi thẳng. Một chị gọi giật lại và hỏi giọng có vẻ ngạc nhiên: Em này, em mới vào nhỉ? Thế em có còn tiền gì cần thanh toán không? Tuấn ngơ ngác lắc đầu.
Từ lần ấy, không thấy các chị gọi lên lĩnh tiền. Tiền thanh toán công tác phí của cậu bao giờ cũng lâu nhất phòng. Hỏi, họ nói: khi nào có, khắc gọi! Đến một lần, Tuấn hỏi chuyện cô bạn cùng phòng vào trước cậu nửa năm, mới vỡ lẽ ra: cậu quên không “lại quả” cho các chị! Cô kể rằng, lần cô lấy tiền thưởng Tết cũng thế, may thay có một chị khác nhảy vào phòng kế toán, tay lăm lăm 3 cái phong bì: “Vội quá, cho chị lấy trước nhé. Đây có thiếp chúc mừng năm mới mọi người!”. Chị kế toán cười: ”Thiếp kiểu Mỹ à? Cảm ơn nhé!”.
Vậy ra những đợt thưởng cao một chút, mọi người đều không quên “lại quả” cho bộ phận kế toán. Gọi là tiền đi đường để sau này thanh toán hay làm gì cũng dễ dàng. Biết điều đó, Tuấn tâm sự: “ thực ra mình không phải kẻ không biết điều, những chuyến đi công tác xa, mình đều mua quà cho cả phòng. Nhưng việc “lại quả” thế này xem ra hơi quá đáng với nhân viên mới. Chúng mình thực ra mới vào, được bao nhiêu đâu mà lo “lại quả”. Đưa nhiều thì không có nhưng đưa ít lại mang tiếng. Biết phải thế nào?”
Như trường hợp của Viên lại khác. Mấy lần cô đi xin con dấu của công ty cho giấy tờ của mình, đều nghe các chị hỏi han rất khó chịu: sao sếp phòng em không bảo phải xin thế nào à, lần sau thì vào phòng nên hỏi người nọ người kia chứ đừng ngó nghiêng rồi chạy đi như thế. Một hôm, chị phòng hành chính rỉ tai: “Em ơi, có quyết định nhận vào rồi nhé, lo mà cám ơn cơ quan đi thôi”.
Hỏi cảm ơn thế nào thì chị lại bảo là khao cả công ty ăn uống. Cô giật mình khi lương chưa nhận một đồng, tính ra tiền khao đã là 4 triệu, cô đành gọi điện cho mẹ ở nhà vay tạm tiền. Từ đợt đó, Viên trở nên e dè với tất cả mọi người, cô có cảm giác sao cái công sở chỉ bé vậy mà lại lắm chuyện thế, và sau này nếu khi có chuyện gì mà không hỏi người đi trước lập tức cô sẽ bị khiển trách.
Nói mãi cũng phải tin
Thanh vì tranh cãi nhau bằng năng lực, bằng sản phẩm, một số có kiểu cạnh tranh bằng “rỉ tai”. Hoàng Long, ngày đầu tiên đi làm đã chạm mặt ngay với bác Đạt, người già nhất công ty, hai bác cháu ngồi tâm sự rất nhiều chuyện, trước tiên là công việc rồi sau là tất cả những vấn đề có thể bàn như các nhân viên mới vào đều qua tay sếp, hay là thủ quỹ cơ quan đi nhậu nhẹt về thanh toán cơ quan…Thậm chí bác còn khuyên rằng: mày trẻ thế, sao không tìm chỗ nào bớt tiêu cực mà phát huy năng lực".
Từ hôm đó, cậu tránh ở lại trong phòng với mọi người, sau 1 tháng cậu nghỉ việc. Nhưng đến một năm sau thì khi gặp lại những người bạn công ty cũ, cậu mới vỡ lẽ là ông Đạt rất dị ứng với những người trẻ tuổi, hơn nữa ông ta lại đang muốn tìm chỗ của Long cho cháu gái ông ta. Đã rất nhiều lần, các bạn trẻ bị ông Đạt “mị dân” như vậy rồi.
Cho dù biết được sự thật về những “lề thói” rêu phong đó, nhưng điều đau xót là những tân binh, khí thế đang vô cùng hứng khởi cho ngày làm việc mới nhưng đã bị phủ đầu nặng nề. Họ dễ dàng đánh mất sự trong trẻo, nhiệt huyết ban đầu. Và có gì khó hiểu đâu khi những người trẻ rỉ tai nhau rằng công sở là một nơi lắm rắc rối và thiếu sự công bằng, lạnh lùng đến thế…