Ảnh
minh họa
Hoa thơm trong tay
sếp
Thời buổi của lợi nhuận, của những cuộc chay đua khốc
liệt, không thiếu sếp mang trong mình dòng “máu lạnh”, đề cao hiệu quả
công việc, không quan tâm đến chân dài mà quan tâm đến những gì chân dài
làm được.
Nhưng thời nào cũng vậy, nói đến sếp, người ta thường
hình dung đến tài năng, quyền lực, sự giàu có và nhóm... “máu D”. Chân
dài sẽ ra sao nếu trên đầu mình là một sếp mắt quen hừng hực nhìn ngang?
Đi
làm một thời gian, H bắt đầu nhận thấy những cử chỉ “bất thường” của
sếp: thân thiện nhặt sợi tóc dưới cổ H, ngã qua người H để click chuột,
cùi chỏ chạm vào ngực, còn tay kia hồn nhiên đặt lên đùi H. Mải mê rót
nước, bất ngờ nhìn lên thấy sếp đang hau háu nhìn mình...
Chung
kết, sếp đau khổ than vãn về vợ: “Anh ớn bà ấy đến mang tai rồi, anh cần
có người để chia sẻ!” rồi bất ngờ nắm tay H rủ đi... chơi xa! Diễn biến
của chuyến đi chơi xa thế nào quá dễ để H hình dung! Nhưng từ chối,
liệu sếp có để cô yên thân? Trong đầu H bắt đầu hình dung đến lá đơn
nghỉ việc, mặc dù cô không muốn chia tay với công việc hấp dẫn và khoản
tiền lương vượt qua mức trần của một thư ký.
Tiếng Anh bập bõm, khả năng giao tiếp lại yếu, nên
kiếm được 1 “chân” trong cơ quan Nhà nước đối với T là “phước lớn”. Khổ
nỗi, T lại có chút nhan sắc, còn đôi chân thì đúng nghĩa “dài miên man”,
và thế là T bị... sếp “hành”.
Vừa đến cơ quan sếp gọi vào phòng
có việc. “Việc” của T là ngồi uống nước, nhìn các tư thế đứng, ngồi
“khiêu khích” của sếp, có hôm sếp còn ngẫu hứng thuật lại các động tác
tập thể dục của mình - nhìn mà phát ớn!
Chiều chuẩn bị về, sếp
gọi lại soạn giấy tờ, rồi cứ vô tình chạm vào T. Chuyện sếp vuốt tóc,
bẹo má... cũng là nỗi kinh hoàng của T. Nhưng không đủ tự tin viết đơn
nghỉ việc, T đành phải sống trong tâm trạng lo lắng cùng ánh mắt hình
dấu hỏi của đồng nghiệp mỗi khi thấy cô từ phòng sếp đi ra.
“Mồi ngon” của đồng nghiệp nam
Có
mấy quý ông dũng cảm dửng dưng trước tuyệt tác của tạo hoá? Nên dễ hiểu
khi chân dài được các nam đồng nghiệp cưng chiều, săn đón bằng tất cả
sự nhiệt tình và ga-lăng vốn có của người đàn ông lịch lãm. Nhưng không
phải ai cũng quảng đại, cao thượng.
Cái sự đời “không ăn được
thì đạp đổ” chưa bao giờ sai. Đã có không ít chân dài trở thành nạn nhân
của những câu chuyện thêu dệt không mấy thơm tho của những quý ông rớt
đài trong trận chiến chinh phục họ.
Bắt đầu một ngày mới, L lại
rùng mình khi nghĩ đến việc đến cơ quan. Thế nào Tuấn cũng giằng lấy xe
đòi đi cất giùm, Sơn mè nheo rủ đi uống cà phê, Việt giúi vào tay tấm vé
xem hoà nhạc rồi nháy mắt “anh săn mãi mới được đôi vé này đấy, đi cùng
anh nhé!”, Thắng lượn đi lượn lại xem máy vi tính có trục trặc gì
không.
Vốn mềm mại, nhã nhặn, nhưng trước sự ga-lăng -
phiền hà thái quá - đã không ít lần L tỏ rõ thái độ “tôi không muốn bị
anh làm phiền”. Nhưng L quá đẹp, mà cánh đàn ông lại tin tuyệt đối vào
chiến thuật: đẹp trai không bằng chai mặt, nên tất cả sự kháng cự của L
đều bị sự chai lì của các quý ông vô hiệu hoá.
L từng ước “giá
tất cả đàn ông trong cơ quan biến mất!”. Đó là điều viển vông, nhưng một
hôm (không hiểu sao) tất cả đàn ông không xúm xít vào L nữa, họ len lét
nhìn cô nghi ngờ, thậm chí một vài người cười khẩy theo kiểu “đáng đời
người đẹp, xem cô có kiêu căng được nữa không”, có người lại nhìn L đầy
thương hại. Đôi chút hoang mang, nhưng L “mặc kệ”, thấy nhẹ hẳn người.
Chưa
kịp để túi xuống, L chộp tờ giấy ghi rõ tên, tuổi của L, nó nhoà dần
từng dòng, cô chỉ nhớ rõ 2 chữ “vô sinh”. Mắt như có lửa, L lia qua tất
cả những gương mặt từng săn đón cô và dừng lại ở Tuấn. Anh ta là người
chinh phục cô khổ sở nhất, đã từng bị L hắt cả cốc nước vào mặt vì những
hành động sàm sỡ. Cay cú, anh ta đã bịa ra chuyện cô mê đàn ông giàu
có, bị đánh ghen...
L không sợ, vì những người hiểu cô sẽ tin
cô. Nhưng thật vô lương tâm khi đặt ra cả câu chuyện này. L uất hận, căm
phẫn, nước mắt rơi lã chã làm nhoè cả trang giấy, nhưng không thể cất
thành tiếng, nhất là khi cô chẳng có chứng cứ nào về sự trả đũa quái ác
này và Tuấn cũng không phải đối tượng nghi ngờ duy nhất của cô!
Cái gai trong mắt đồng nghiệp nữ
Chân
dài như một đặc ân của tạo hoá, được sếp cưng, được nam đồng nghiệp ca
tụng. Sau mỗi gót đi luôn có những ánh nhìn ngưỡng mộ. Trong khi các “bà
cô” công sở như món hàng tồn kho, thử hỏi trong số họ mấy ai đủ bao
dung không “ngứa mắt” trước chân dài? Nên dù thiên hạ đã nghe nhiều về
những “bà cô” công sở nhưng có trực tiếp “chịu trận” mới “thấm đòn” cay
nghiệt của các quý cô mang dòng máu G (ghen)!
Vốn có ít bạn gái
từ khi học đại học. Đi làm, N lại rơi vào cám cảnh đơn độc ngay trong
giới của mình. N nhẹ nhàng, nữ tính, chân thật, cũng không có thói lẳng
lơ mà vẫn bị các chị “ghét”. Sơ hở một chút là họ nói “mát”, xỉa xói,
đôi khi còn khuyến mãi cả những cái nguýt mắt dài hàng mét.
Rồi
các chị tụm năm tụm ba, thi thoảng “theo gió” để lọt ra những câu “con
đó chỉ giỏi lợi dụng đàn ông”, “ngây ngây thơ thơ các ông nhà mình mới
chết chứ”... Họ không nói rõ “con N” để cô có cơ hội đính chính, bước
đến gần thì các chị lại giải tán.
N biết cô đang bị đồng nghiệp
“soi”, nói xấu sau lưng. Nhưng điều buồn hơn cả là cô nhận phải sự lạnh
lùng, nghi ngờ của cả những phụ nữ không tham gia chiến sự “tẩy chay”
cô. Càng ngày, N thấy mình đơn độc.
Nhiều lần anh trưởng phòng
an ủi: “Em đừng chấp mấy cô đó. Càng xa lánh em, càng chứng tỏ họ thiếu
tự tin”. Không biết họ thiếu tự tin đến cỡ nào, nhưng đến văn phòng là N
có cảm giác mình đang vào địa ngục. Không lẽ, 2/3 cuộc sống là một môi
trường bức bối, ở đó mình bị ghen ghét bằng những lí do hết sức vô lý?
Nhưng ra đi liệu nữ đồng nghiệp mới có để N “dễ thở” hơn?