Sau này, khi đã nghỉ việc hết và tụ tập
nhau ngồi trò chuyện, moi người lại không ngớt lời nhắc tới ông sếp “có
vấn đề”. Gọi sếp như vậy không có ý xúc phạm mà chỉ bởi đặt cho sếp một
cái tiên riêng, đặc trưng nhất và vì hơn nữa, từ trước tới giờ, tất cả
những nhân viên trong công ty chưa ai đi làm mà gặp phải trường hợp sếp
như lần này.
Nếu không phải vì chị em đồng nghiệp quý mến nhau, nếu không phải vì môi
trường hòa đồng thì có lẽ, chỉ dăm bữa, nửa tháng, cả cái công ty của
sếp đã trở thành nhà hoang. Cũng không hiểu sao sếp tổng lại có thể điều
một người như thế xuống quản lý công nhân viên ở công ty. Người ta có
cống hiến, có làm việc chẳng qua cũng chỉ vì sếp tổng có lòng, sếp tổng
là người biết đãi ngộ nhân viên.
Thế nhưng, từ ngày ông sếp mới được điều xuống, mọi người ai nấy đều tỏ
rõ vẻ khó chịu và không muốn làm việc. Nếu ai có lỗi gì dù là nhỏ thôi,
sếp cũng sẽ dọa sa thải hoặc tất cả đều bị trừ rất nặng vào lương. Cũng
chỉ vì miếng cơm manh áo mà nhiều người nhẫn nhịn, nhiều người thì vì
chưa xin được công việc mới nên không mạnh dạn thẳng tay nghỉ. Cũng có
nhiều người vì uất ức quá mà ra đi không lời từ biệt.

Lấy chồng thì vui đấy nhưng bị
thất nghiệp rồi (ảnh minh họa)
Hà là một trường hợp điển hình cho sự
“khác người” của sếp. Đã gắn bó với công ty gần 3 năm trời, Hà được đánh
giá là một nhân viên làm việc rất tốt, rất hiệu quả và chăm chỉ. Ngay
cả bản thân ông sếp khó tính cũng phải công nhận điều đó. Thế mà, đùng
đùng một cái ông cho Hà thôi việc với lý do “lấy chồng”.
Hà đi lấy chồng và được sếp cho nghỉ một tuần. Bình thường một tuần là
mức nghỉ quá ít so với một người đi xây dựng gia đình. Nhưng ở công ty
này thế là đã ưu ái lắm rồi. Nhưng vì công việc đột xuất nhà lại ít
người nên Hà không thể lo chu toàn mọi việc gia đình chồng. Do đó, Hà
xin sếp nghỉ thêm vài hôm. Sếp cũng vui vẻ đồng ý nên Hà không mảy may
lo lắng gì.
Thế nhưng, khi Hà lên Hà Nội, bắt đầu
làm việc lại thì bị sếp gây áp lực khiến Hà ức chế vô cùng. Và vài ngày
sau đó, ông ta đưa quyết định cho Hà thôi việc với lý do nghỉ quá nhiều,
không thể tiếp tục công việc được. Hà ấm ức xuống trình bày với sếp.
Ông ta chỉ xua tay và nói rằng: “Tôi sẽ cho Hà biết là nào là đi lấy
chồng”.
Cũng chẳng luyến tiếc gì cái công ty này từ lâu nhưng ra đi như vậy Hà
thấy vô cùng ấm ức. Rõ ràng Hà nghỉ để lấy chồng, chuyện trọng đại cả
đời người, hơn nữa Hà đã gọi điện xin phép và được đồng ý. Vậy mà giờ
đây, ông ta trắng trợn sa thải Hà. “Đúng là không biết dùng từ gì để gọi
tên ông ta nữa”, Hà nhăn mặt nói.
Còn nhớ, có lần sếp cho 2 phóng viên nghỉ một cách vô lý mà chẳng ai
hiểu được cái cách ứng xử kì quặc ấy là vì đâu. Bất thình lình hai cô
phóng viên trẻ bị nghỉ việc chỉ với lý do vẻn vẹn rằng, các cô không
phải người Hà Nội. Tòa báo cần những người Hà Nội, cần họ hiểu được văn
hóa và thông thạo các tuyến đường thủ đô, như vậy mới dễ làm việc. Đúng
là một ý nghĩ quái gở bởi đâu phải những người không ở Hà Nội là không
biết đường và không biết văn hóa thủ đô đâu. Hơn nữa, đó là những người
đã gắn bó và từ trước tới nay họ đã làm việc rất nhiệt tình, hiệu quả.
Đúng là không thể lý giải được sự gàn dở của sếp.
Văn phòng là một tòa nhà rộng đến 6 tầng, thế nhưng cuối tuần nào, trước
khi nhân viên ra về cũng phải ở lại hàng tiếng để lau chùi, dọn dẹp nhà
cửa. Chưa có một công ty nào lại biến nhân viên của mình cũng trở thành
“lao công” luôn như vậy. Nhiều người khó chịu nhưng để trong lòng và
chờ đợi một ngày thôi việc.
Đi làm muộn quá 3 lần là bị sếp cho lệnh thôi việc ngay tức thì dù là
muộn một phút. Chát chít mà bị sếp bắt được dù chỉ một lần là cũng tự
động mà viết đơn xin thôi việc. Có người trong nhà có việc quan trọng
cũng cùng lắm được nghỉ một ngày, còn nghỉ quá là “hậu quả” thì ai cũng
biết sẽ thế nào.

Sếp chỉ thích những cô gái xinh
đẹp và chưa chồng làm trong công ty.
(Ảnh minh họa)
Nhiều người bàn ra tán vào rằng, sếp chỉ
thích những cô gái xinh đẹp và chưa chồng làm trong công ty, còn nếu đã
có chồng là sớm muộn gì cũng bị sếp cho nghỉ. Vì sếp lo lắng một ngày
nào đó, họ lại mang cái bụng to như cái trống đi làm, khiến ông ta thấy
chướng mắt. Ở đời, mấy ai không lấy chồng, lấy vợ, nếu ai cũng bị đối xử
như vậy thì họ sẽ sống như thế nào? Thật hẩm hiu thay cho những người
gặp phải lão sếp như ở công ty này.
Ai cũng ngán ngẩm cảnh chịu sự chi phối của ông sếp có vấn đề. Người thì
muốn ra đi nhưng vì chưa xin được việc mới, người thì vì tình nghĩa với
sếp tổng và anh chị em mà ở lại. Nhưng nếu tình cảnh này cứ tiếp tục
diễn ra thì có lẽ một ngày nào đó cũng chẳng còn ai tha thiết gì cái
công ty này nữa.