Ngày nào làm việc Minh cũng cảm thấy
căng thẳng đầu óc vì không biết nên nghe ai, làm theo ai. Công ty của
Minh có đến 4 ông sếp, thật lòng rất khó để cho nhân viên có thể làm
việc theo nguyên tắc.
Công ty Minh đang làm là một công ty về ô
tô. Vì vốn ô tô cần đầu tư một khoản khá lớn nên một người rất khó gánh
vác. Đó là lý do vì sao công ty có đến những 4 ông sếp là thế. Hai cơ
sở khang trang và rộng lớn nhưng mỗi cơ sở có 2 người quản lý, công việc
thì nhiều ngập đầu nhưng các sếp lại chẳng có một chính sách nào thống
nhất để điều phối nhân sự, khiến cho mọi người làm việc căng thẳng.
Minh được làm ở một cơ sở gần nhà hơn vì lý do cô bán được hàng. Là nhân
viên kinh doanh nhưng mọi việc Minh không được chủ động kể cả trong
việc giao dịch với khách. Có khách đặt hàng là cô phải thông báo ngay
cho sếp để chủ động giá cả và thuế má. Nhưng công ty có đến hai ông sếp
chẳng khác gì nhà có hai chủ, thành ra nhân viên cũng không biết báo cáo
với ai.
Chỗ Minh làm có một sếp tổng và một sếp
phó. Nói là tổng và phó để cho có trật tự nhưng thật tình ai cũng như
ai. Bởi vốn liếng là do cả bốn bên góp vào và quyền hành trên dưới chỉ
là hình thức do chính nhân viên bầu ra. Hơn nữa, mọi người đều là bạn bè
nên ai cũng ngại khi ra oai, ai cũng giữ kẽ trong cách cư xử. Cả hai
sếp đều bằng mặt nhưng không bằng lòng, nếu nhân viên nào chỉ báo cáo
công việc cho một sếp thì ngay lập tức sẽ bị để ý và “vùi dập”.
Vì thế ai cũng ngại. Mỗi lần có việc gì
là rất mất thời gian để thông báo với từng sếp, ai cũng lo lắng bị sếp
ghét thì mọi cơ hội thăng tiến sẽ “đi tong”. Công việc căng thẳng lại
thêm nhiều vấn đề nhất là việc làm sao để điều phối mối quan hệ giữa các
sếp và nhân viên đã khiến cho nhiều người cảm thấy mệt mỏi, chán nản.
Thi thoảng lại phải báo cáo này báo cáo nọ lên sếp tổng, không quy củ
thì lập tức bị “vu khống” làm việc không khoa học.
Nội bộ công ty của Minh không được tốt. Mối quan hệ giữa các lãnh đạo
làm một chuyện, các nhân viên cũng khó lòng mà hòa thuận với nhau. Mỗi
người theo một sếp. Người chịu sự quản lý của sếp này, người chịu sự
quản lý của sếp khác. Nếu nhân viên người khác bán được nhiều hàng hơn
thì ngay lập tức bị soi mói, khó chịu và tỏ thái độ. Trung lập giữa các
sếp lại là điều không thể. Nếu như vậy thì chẳng có cơ hội cho sự thăng
tiến và đãi ngộ.
Cuộc tranh giành quyền lợi ngấm ngầm diễn ra trong công ty mà đầu mối là
do các lãnh đạo. Dù là anh em cùng nhau chung vốn làm ăn nhưng khi động
đến tiền và quyền lợi thì mọi thứ lại bị lu mờ hết. Tình cảm bạn bè
cũng không còn thắm thiết như xưa. Dù là không thể hiện ra mặt nhưng ai
cũng hiểu được điều đó và ngấm ngầm tìm cách tranh giành của nhau.
Nhân viên “cưng” của sếp ngoài nhiệm vụ bán hàng, làm việc trên công ty
thì còn có một nhiệm vụ “mật” là theo dõi xem những người khác, nhân
viên của các sếp khác làm việc thế nào, doanh thu có cao không để còn
‘tính kế’ phát triển nhân viên của mình. Làm việc như vậy khiến cho
những nhân viên như Minh mệt mỏi và căng thẳng.
Một công ty có đến 4 ông sếp, ông nào cũng đòi ra oai, nắm quyền thì thử
hỏi nhân viên sẽ biết làm theo ai?