Các độc giả có lẽ sẽ phải đau đầu để tìm lời trả lời cho câu hỏi: tiểu sử của tuýp lãnh đạo trên đây sẽ như thế nào? Làm thế nào mà một nhà lãnh đạo có thể phớt lờ chính các bản báo cáo của mình khi đưa ra các quyết định quan trọng? Danh tiếng của các lãnh đạo sẽ được duy trì ra sao nếu họ cứ tiếp tục xoa dịu các thông điệp?
Nhà lãnh đạo tuyệt vời nhất là khi:
- Có thể làm bạn với cấp dưới nhưng vẫn tự đưa ra quyết định cho mọi
vấn đề
- Luôn tự cạnh tranh với chính mình và hoàn thiện bản thân
-
Phát ngôn chân thành, nhưng là sau khi cân nhắc cảm nhận của người khác
-
Sử dụng ngôn ngữ gián tiếp và phép ẩn dụ thay vì đi thẳng vào vấn đề
-
Tránh đương đầu với rủi ro
Các độc giả có lẽ sẽ phải đau đầu để tìm lời trả lời cho câu hỏi:
tiểu sử của tuýp lãnh đạo trên đây sẽ như thế nào? Làm thế nào mà một
nhà lãnh đạo có thể phớt lờ chính các bản báo cáo của mình khi đưa ra
các quyết định quan trọng? Danh tiếng của các lãnh đạo sẽ được duy trì
ra sao nếu họ cứ tiếp tục xoa dịu các thông điệp?
Tiểu sử trích lược trên rút từ một cuộc nghiên cứu các nhà quản lý
Trung Quốc như một phần của chương trình nghiên cứu có tên gọi Kế hoạch
toàn cầu. Tất nhiên, tiểu sử của các nhà lãnh đạo lý tưởng trên của
Trung Quốc có một phần tương tự như tiểu sử của các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ,
nhưng chính những sự khác biệt mới dẫn mang những rắc rối đến cho những
nhà quản lý.
Trong một cuộc khảo sát gần đây mà đối tượng mà các lãnh đạo cao cấp
của 100 tập đoàn toàn cầu, tiến hành bởi tổ chức huy động nhân lực
Worldwide ERC, 95% đối tượng trả lời rằng văn hóa quốc gia nơi họ tiến
hành hoạt động kinh doanh đóng vai trò rất quan trọng khi hoàn thành mục
tiêu của doanh nghiệp. Quá nhiều phụ thuộc trong một "thế giới phẳng".
Trong bất kỳ ngành kinh doanh nào trên thế giới, lãnh đạo được đánh
đồng với tầm ảnh hưởng. Có rất nhiều cách để ảnh hưởng đến người khác:
hướng dẫn họ, ban thưởng cho họ, truyền cảm xúc, hay thậm chí là cho
phép họ tự đưa ra quyết định... Nhiệm vụ của nhà lãnh đao trong một thế
giới đa văn hóa là phải tác động được lên các bản báo cáo trực tiếp, các
đội dự án, các đối tác trong chuỗi cung ứng, các tổ chức khách hàng, và
các cơ quan luật pháp chịu ảnh hưởng bởi các nền văn hóa, chính trị và
thể chế khác nhau.
Nhưng ta vẫn thấy có một sự bất hợp lý.
Trong hầu hết các xã hội, các công dân thông thường được xã hội hóa
để học cách làm việc với những người giống họ. Mô hình chung họ đã phát
triển một lăng kính đơn văn hóa và lăng kính này sẽ được sử dụng để hiểu
và giải thích môi trường xung quanh.
Công thức này đã được sử dụng trong nhiều thế kỷ - những đứa trẻ lớn
lên học cách làm việc với những người giống chúng; và đến khi trưởng
thành, chúng đi làm tại các công ty mà ở đó người ta đòi chúng phải làm
việc với những người khác chúng, những người có những lăng kính văn hóa
hoàn toàn khác biệt.
Tôi bắt đầu loạt bài này với cái nhìn về vai trò của các nhà lãnh
đạo thông qua lăng kính văn hóa của người Trung Quốc. Đây là một ví dụ
giải thích cho sự khó khăn khi lãnh đạo trong một môi trường đa văn hóa
và phức tạp. Và với tư thế của một nhà lãnh đạo, ta phải chuẩn bị cho
điều này thế nào?
Những nhà lãnh đạo của tương lai cần gì để thành công? Tại trường
chuyên đào tạo về quản lý Thunderbird, chúng tôi đã cố gắng tìm ra câu
trả lời cho câu hỏi này trong vòng 5 năm. Những cuộc phỏng vấn với hơn
200 nhà điều hành trên toàn thế giới và những nghiên cứu trên 6000 quản
lý viên đã giúp chúng tôi xác định được một tập hợp những đặc tính cá
nhân quan trọng cho những nhà lãnh đạo của ngày mai. Chúng tôi gọi tập
hợp này là Tư duy toàn cầu. Những nhà lãnh đạo có mức Tư duy toàn cầu
cao sẽ có cơ hội thành công cao hơn khi làm việc với những người đến từ
những nền văn hóa khác. Sở hữu Tư duy toàn cầu là khi nhà lãnh đạo đó
có:
- Vốn tri thức: Hiểu biết về công việc kinh
doanh nói chung trên toàn cầu, phức tạp một cách có nhận thức, có quan
điểm thế giới chủ nghĩa
- Vốn tâm lý học: Đam mê sự đa dạng,
luôn kiếm tìm những cuộc thám hiểm, và sự tự tin
- Vốn xã hội: Sự cảm thông liên văn
hóa, tác động cá nhân và tài ngoại giao
Những nhà lãnh đạo sở hữu nhiều Tư duy toàn cầu biết về các nền văn
hóa và các tổ chức chính trị và kinh tế ở các nước khác và nắm rõ được
ngành công nghiệp của họ đang hoạt động ra sao trên phạm vi toàn cầu. Họ
đam mê sự đa dạng và luôn muốn phát triển. Họ cảm thấy thoải mái với
cảm giác không thoải mái trong những môi trường không thoải mái. Họ cũng
có nhiều cơ hội xây dựng các mối quan hệ thân tình với những người khác
họ bằng cách thể hiện sự tôn trọng, thông cảm và là một người biết lắng
nghe.
Nếu tôi có nhiệm vụ gì đó liên quan đến giáo dục kinh doanh, chắc
chắn rằng tôi sẽ rất lo lắng làm thế nào để những sinh viên tốt nghiệp
của chúng ta có thể chuẩn bị cho một mô trường toàn cầu như vậy. Một
trường đào tạo kinh doanh có thể cải thiện được Tư duy toàn cầu của sinh
viên trường đó hay không khi mà chính trường học, hệ thống quản lý và
khoa kinh doanh đó không sở hữu Tư duy đó?