Đôi khi, các nhà lãnh đạo vẫn có thể điều hành doanh nghiệp
một cách hiệu quả thông qua cử chỉ và sắc thái biểu cảm mà không cần
dùng nhiều đến lời nói. Tuy nhiên, điều chúng ta bàn đến là sự đúng đắn
của cử chỉ và sắc thái biểu cảm như thế.
Tôi chợt nảy ra ý tưởng này
khi xem xong bộ phim Taking Chance (một bộ phim trên kênh HBO với sự
tham gia diễn xuất của Kevin Bacon) kể về quá trình Lt Col Mike Strobl
dẫn dắt chàng lính hải quân Lance Corporal Chase Phelps.
Dù Bacon đóng vai chính nhưng toàn bộ
lời thoại của anh chắc không đến 10 trang và hầu hết các câu thoại chỉ
vỏn vẹn trong 1 đến 2 câu/ lần. Bất chấp điều đó, diễn xuất của Bacon
vẫn thật thuyết phục khi thể hiện được tâm huyết của nhân vật chính dành
cho người lính trẻ và diễn tả đầy đủ những xung đột nhân vật phải trải
qua bởi những hành động, cử chỉ nhân vật thực hiện rất hợp lý và xứng
đáng với trong trách mình đảm đương.
Từ diễn xuất của Bacon, chúng ta có thể
suy ra một điều rằng nhà lãnh đạo không nhất thiết phải luôn luôn dùng
lời nói để truyền tải thông điệp đến đối tượng giao tiếp; cử chỉ và các
sắc thái biểu cảm thường lại chứa đựng nhiều điều hơn lời nói. K
hông may là, thứ ngôn ngữ không lời này
thường bị sử dụng sai mục đích để biểu lộ sự xao lãng, thiếu tôn trọng
hay đôi khi là thái độ ghét bỏ. Những người ở vị trí chủ chốt càng phải
cẩn trọng với không chỉ lời nói mà còn cả với ngôn ngữ cơ thể của họ.
Dưới đây là một số gợi ý để bạn điều
chỉnh ngôn ngữ cơ thể một cách hợp lý.
Giãn cơ mặt. Tôi đã từng cộng tác
với một kỹ sư có khả năng tốt trong việc truyền dạy cho người khác và
đó là cũng là công việc mà anh yêu thích. Nhưng từ khi chuyển sang công
ty mới, mọi người không muốn tiếp xúc với anh và mỗi khi họ nhìn thấy
anh trong văn phòng đều là lúc khuôn mặt anh đang cau lại và tỏ ra rất
căng thẳng. Nét mặt của anh ta nói lên một điều "tất cả hãy biến đi".
Thực tế, anh ta đang tập trung cao độ với những người mà anh ta vẫn còn
có thể hòa hợp. Biết được yếu điểm đó, anh liên tục nhắc mình phải giãn
cơ mặt. Dần dần, anh ta trở thành người dễ gần hơn và giao tiếp được với
nhiều đồng nghiệp mới hơn. Bạn cũng có thể tự luyện tập trước gương.
Hãy tin tôi, điều này không hề phù phiếm chút nào.
Nhờ người khác giám sát. Hãy nhờ
một đồng nghiệp thân thiết quan sát biểu hiện khuôn mặt và cử chỉ của
bạn trong suốt cuộc họp đặc biệt trong những cuộc họp có nảy sinh các
cuộc tranh luận gay gắt. Nếu bạn buồn rầu hoặc cáu kỉnh hoặc bạn ngồi
ngả vào ghế và nhìn xa xăm ra ngoài cửa số thì cử chỉ của bạn tố cáo:
bạn có thể đang chú ý đi chỗ khác. Nếu gương mặt bạn biểu lộ sắc thái
trầm trọng thì bạn thể hiện mình đang bực mình. Hãy lưu ý rằng mọi người
không chỉ nghe những gì bạn nói mà còn để ý cả những cử chỉ, thái độ
bạn thể hiện khi nói ra điều đó.
Hãy cư xử đúng tầm. Ở một số nền
văn hoá, điển hình là văn hoá của người gốc Mỹ và Scandinavi, những
người ở vị trí hàng đầu thường nói rất ít và thường xuyên là người phát
biểu cuối cùng, chốt lại những vấn đề quan trọng. Là nhà quản lý, bạn
cần khuyến khích cấp dưới phát biểu trước một cách tự do và chỉ xen vào
cuộc thảo luận khi bạn muốn bổ sung một điều gì thật cần thiết. Khi
tranh luận đang ở cao trào, điều thu hút người khác nhất chính là sự
thâm trầm, đĩnh đạc. Đừng lên tiếng vào lúc này. Khi bạn đã có được sự
chú ý của mọi người, hãy nói một cách điềm tĩnh và đầy thuýêt phục.
Người biết thể hiện uy quyền chính là người biết tiết chế cảm xúc trong
khi mọi người đã mất bình tĩnh.
Lãnh đạo không cần phải đi tới đi lui
với gương mặt nghiêm nghị. Khi vấn đề xảy đến, nhà lãnh đạo rất nên biểu
hiện sắc thái cảm xúc đi kèm với lời nói. Là lãnh đạo, bạn hoàn toàn có
quyền phát biểu bằng giọng nói đầy uy quyền và sức mạnh để nêu bật sự
cấp thiết của vấn đề tại thời điểm đó. Ví dụ, nếu một nhóm không hoàn
thành công việc đúng thời hạn dù cho họ có đầy đủ công cụ và nguồn lực
cần thiết thì khi đó, nhà lãnh đạo cần nói ra những lời khích lệ đầy
nhiệt huyết. Sắc thái cảm xúc nếu được dùng đúng mục đích sẽ có tác dụng
thu hút mọi người chú ý tới những vấn đề quan trọng, cấp thiết.
Đương nhiên, bạn cũng cần hết sức thận
trọng với nó. Tôi vẫn còn nhớ cuộc nói chuyện với huấn luyện viên môn
hockey của trường đại học Michigan - ông Red Berenson. Ông kể rằng nếu
khi đó ông trót lên giọng với cầu thủ mới thì rất có thể, ông đã mất đi
sự yêu mến của cậu. Mặt khác, nếu ông không thỉnh thoảng nghiêm khắc như
vậy thì cậu thủ này có thể đã mất đi sự tập trung. Như vâỵ, việc sử
dụng các sắc thái cảm xúc đi kèm lời nói vào lúc nào với đối tượng nào
cũng là điều bạn cần cân nhắc.
Một trong những trường đoạn ấn tượng
nhất của bộ phim Taking Chase là khi nhân vật Bacon chứng kiến thi thể
của người lính ngã trận nằm trong quan tài. Khi đó, không ai để ý nhưng
riêng Bacon cảm thấy mình có trách nhiệm phải chỉnh trang lại trang phục
cho người lính trẻ trước khi anh ta được đưa đi chôn cất. Không có bất
kỳ lời thoại nào trong cảnh này nhưng chính cảm xúc của Bacon đã nói lên
tất cả.